Mặc dù che nửa khuôn mặt của anh ấy bởi khẩu trang, tôi vẫn nhận ra anh ấy bằng cách nhìn vào lông mày và đôi mắt dày của anh ấy. Tôi hỏi và được biết anh đã nghỉ hưu cách đây vài tháng.
Có lẽ ở quê hoài cũng chán, muốn xây cây xăng ở cây xăng gần nhà. Có việc làm và có tiền tiêu vặt hàng tháng. Phần lương hưu coi như tiết kiệm sức khỏe,
chắc cây xăng chưa tuyển thanh niên vào làm nên nhận em. Các nhà tuyển dụng luôn muốn thuê những người trẻ tuổi vì họ nhanh hơn, thông minh hơn và năng động hơn. Sau nhiều thập kỷ làm việc, một số người nghỉ hưu sẽ rời khỏi nhà hoàn toàn. Nhưng nhiều người vẫn khỏe mạnh và cần làm việc. Từ tâm lý bắt tay vào làm, bạn sẽ cảm thấy mình không vô dụng mà vẫn có thể cống hiến cho đời. Hoặc có những người có hoàn cảnh khó khăn vẫn phải lao động kiếm sống. Vì vậy, chúng tôi thấy rằng những người nghỉ hưu vẫn rất cần việc làm. Tuy nhiên, trong khi xã hội vẫn còn rất nhiều người trẻ thì việc cung cấp nhiều việc làm cho người già vẫn còn là một ẩn số.
Người già thường đồng ý làm một số công việc nhất định, chẳng hạn như nhân viên bảo vệ trong các cửa hàng thời trang. Trang, quán cà phê, quán bar … hoặc bán vé số. Nhưng có một vấn đề nan giải là khi thực hiện các chức năng này, do lớn tuổi nên người sử dụng lao động có thể gây áp lực với mức lương thấp, lạm dụng hoặc trả các mức lương này, thay vì linh hoạt như người trẻ. Người cao tuổi cũng chỉ hợp đồng thời vụ nên khó ký hợp đồng chính thức. Làm thế nào để bảo vệ quyền lợi của nhân viên lớn tuổi?
An Dong
>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Độc giả của VnExpress bày tỏ sự đồng cảm với tác giả câu chuyện này, “Về già mới được tham gia họp lớp” Họ chia sẻ quan điểm thực tế:
Sau buổi họp lớp, đây cũng là tâm trạng của tôi. Đó là lý do tôi không muốn trở lại lớp học sau gần 20 năm ra trường. Những ngày chuẩn bị họp lớp, em rất háo hức và háo hức khi được gặp lại các bạn cũ, cùng nhau ăn cơm, ăn uống vui vẻ. Nhưng khi chúng tôi gặp nhau và hỏi một số câu hỏi hài hước, nhiều nhóm và chủ đề xuất hiện. Trong tương lai, tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ đến lớp nữa. Tôi quá khắt khe hay ích kỷ?
Phannkhoi
Không phải ai cũng vậy, nhưng tôi phải thừa nhận rằng hầu hết các buổi tụ tập của lớp đều như thế này. Điều này cũng xảy ra với cuộc họp lớp của chồng tôi ở tuổi năm mươi. Mục đích chính của các cuộc họp nhóm là tìm kiếm đối tác làm ăn. Họ cũng “biến mất” sau khi không thấy lợi ích gì. Người vay không có khả năng trả nợ và rủ đi nhậu nhưng không bao giờ cùng nhau trả. Đây là lý do tại sao chồng tôi cũng bị loại khỏi những người bạn này sau khi nhận ra điều đó.
Sakura72
Mình thấy ý của tác giả rất đúng, mình từng là lớp trưởng nhưng vì lo lắng nên không muốn triệu tập các bạn trong lớp. Tôi chỉ thấy những người bạn cũ có mối làm ăn muốn gặp gỡ và bày tỏ ý kiến. Tôi nghĩ những cuộc tụ tập trong lớp nên có khi bạn về già, khi bạn coi việc trở nên nổi tiếng thì tiền không phải là thứ quan trọng nhất.
Thanhthuylt81
Tập hợp lớp ít quá, lại chứa đựng đủ thứ (xưa nay thiên nhiên vạn sự như ý, vì “đất nước dễ đổi, bản tính khó dời”). Vì vậy, tham gia lớp học với những câu chuyện vui vẻ là một ý tưởng lạc quan. Thích hợp nhất cho những người thỉnh thoảng cần gặp gỡ và tiệc tùng. Nếu không, tốt hơn hết bạn đừng rơi vào trường hợp nhìn thấy chính mình, vì đây là cách làm sai lầm.
Tôi đã thấy nó kể từ buổi học đầu tiên ở các lớp khác nhau. Tôi không bao giờ đi họp lớp thứ hai nữa. Tôi chỉ đến thăm cô giáo cũ đầu tiên khi tôi có cơ hội, nhưng không phải trong lớp.
Ruan Hong
>> “Hội bạn cùng lớp là nơi khoe tiền, con cái” — Đồng thời, có nhiều ý kiến cho rằng không nên kỳ vọng quá nhiều vào họp lớp để rồi thất vọng tràn trề: – — Hầu hết các bạn học cấp 3 đều là hồi ức, sau bao năm không gặp gỡ, tiếp xúc với mọi người, chưa chắc đã gọi “em”. Nhiều người trong số họ có địa vị xã hội và luôn nắm bắt cơ hội để khám phá xem liệu họ có thể trở thành đối tác của nhau hay không. Những người không có địa vị xã hội thì đọc truyện cổ và hỏi cuộc sống có khó khăn không, có giúp được gì không? Người tự ti và mặc cảm sẽ bị tổn thương khi không bằng người khác. Điều này đang làm hại chính bạn. Khi có người hỏi tôi một câu, tôi chỉ nói: “Gia đình, vợ con đầy đủ, nhà cửa, xe cộ, vật chất không thiếu, ngày ăn ba bữa, không lo đói kém, mở to mắt ra không ai coi thường.” Không ai tốt hơn tôi. Suy cho cùng, họp lớp chỉ là một hình thức giao tiếp xã hội.
Lin
Tôi có cảm giác như một nhà văn và một vài người bạn. Bây giờ, tôi bắt đầu nghĩ về lý do Đó là vì bạn muốn cái gọi là bữa tiệc của lớp đưa bạn trở về những ngày xưa tươi đẹp. Nhưng thực tế không như thơ. Ngày xưa lớp có 40 đứa, tính ra thì ai cũng tính, trừ một số ít chơi với nhau. Ngoài những đứa con của anh ấy, họ không thực sự thân thiết.
Sau đó, trong 20 đến 30 năm của cuộc sống xã hội, mỗi người đều kể câu chuyện của riêng mình, họ có những người bạn khác, những mối quan hệ khác: bạn đại học, bạn kinh doanh, Đồng nghiệp … tình huống trong bài thơ là gì? Giống như tôi, những người bạn cấp ba của tôi sống trong cùng một thành phố, và tôi đón những đứa trẻ cùng trường mỗi ngày, nhưng tôi đã ngồi với nhau 20 năm.
Natuan66
Tuần trước mình có đám bạn năm nhất 20 tuổi tụ tập. Mình mời hai cô giáo cũ. Mọi người rất vui vẻ, hạnh phúc, hát hò và thắc mắc về nhau, rất vui, và mình đặt lịch 5 năm một lần … rất vui nữa Di chuyển. Chắc cũng phụ thuộc vào tập thể, không phải lớp nào cũng giống nhau. Đừng mong đợi gì cả, tự nhiên sẽ thấy vui và nản khi làm quen với những người bạn cũ nhiều kỷ niệm sống lại mà chỉ kể chuyện cũ ngày xưa.- — Trâm
Chân lý cái gì cũng có mặt tích cực, họp lớp rất có ích để anh em tụ tập trao đổi, nhiều khi nhìn vào là đủ, tuy nhiên cũng có nhiều mặt tiêu cực, không có chuyên môn giám sát Chán lắm: tiền bạc, vợ con, nhậu nhẹt, karaoke, ngoại tình … Dễ đạt được .. Dù là nói về những hoạt động tự phát, nếu không phù hợp thì có quyền không tham gia, về già chỉ thích thôi. Nơi vắng vẻ .—— Người lang thang và người lữ hành
Tổng hợp của Thành
>> Các ý kiến chưa chắc đã phù hợp với ý kiến của VnExpress.mạng lưới. Xuất bản tại đây.
(Các bài viết nhận xét chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net.)
Ngủ không ngon có hại cho sức khỏe của chúng ta. Nếu có thể, hãy sử dụng các sản phẩm phù hợp để trẻ hóa giấc ngủ. Đây là phương thuốc tốt nhất cho sức khỏe của bạn.
Mọi người nên sử dụng máy lạnh có biến tần, vì khi sử dụng máy lạnh biến tần, giá của sản phẩm thậm chí còn đắt hơn các sản phẩm truyền thống. Nhưng về lâu dài, nó sẽ tiết kiệm tiền điện và tiền bạc. Cách sử dụng sản phẩm thích hợp nhất là gì?
>> Máy lạnh khiến chúng ta rơi vào bẫy của “ốc đảo lạnh”
Đầu tiên, chúng ta phải mua sản phẩm có công nghệ mới nhất và tính năng tiết kiệm năng lượng. Thứ hai, sản phẩm có chất lượng tốt. 1.5 HP cùng công suất. Tuy nhiên nếu nhà sản xuất có chất lượng tốt thì hiệu quả sử dụng sẽ tốt hơn nhà sản xuất không có uy tín, thương hiệu trên thị trường.
Thứ ba, nên chạy chế độ điều hòa nước. Ở chế độ này, máy lạnh sẽ hút ẩm và tạo ra hơi lạnh. Rất tiết kiệm năng lượng.
Thứ tư, phòng nên đóng kín để hạn chế rò rỉ, thất thoát hơi lạnh và tránh ánh nắng trực tiếp. Cần lắp đặt thiết bị cách nhiệt bên ngoài phòng. Bộ phận sưởi và điều hòa không khí nên được lắp đặt ở nơi mát mẻ. Nhiệt độ thấp có thể gây hại cho sức khỏe, đặc biệt là đối với trẻ nhỏ. Vì trẻ nhỏ ít khi ngủ trên chăn. Nếu chúng ta đắp chăn cho trẻ thì sau một thời gian chúng sẽ nhả ra.
>> Máy lạnh
Vệ sinh máy lạnh thường xuyên (6 tháng một lần) vào thứ Sáu. Máy lạnh càng bẩn thì hiệu quả làm mát càng kém, hao phí năng lượng nhiều hơn. Máy điều hòa không khí sạch sẽ tiêu thụ điện năng thấp hơn và bảo vệ sức khỏe của chúng ta.
Thứ bảy, nếu có điều hòa, không nên sử dụng quạt trong phòng. Hạn chế sử dụng các thiết bị điện trong nhà. Do các thiết bị điện sinh ra nhiệt.
Nó sẽ làm nóng căn phòng và máy phải làm việc nhiều hơn. Sức khỏe của chúng ta không thể mua được. Chúng ta chỉ có thể bán tiền để mua sức khỏe chứ không thể bán đồng tiền để mua sức khỏe. Vì vậy, chúng tôi đồng ý chi tiền, nhưng đổi lại, chúng tôi được ngủ ngon.
>> Chia sẻ bài viết của bạn trên trang “Bình luận” tại đây.
Nhiều phụ nữ Việt cho rằng “đau đớn vì bị chồng đánh vì con” là lý do hàng ngày họ phải chấp nhận bị bạo hành. Bạn Hương Trần, một độc giả phản đối ý kiến này cho rằng: “Tiếp tục nuôi dạy con trong môi trường người cha bị hành hạ, bóp cổ, dọa giết mẹ sẽ khiến tương lai của đứa trẻ càng thêm khốn khó. Sai lệch về nhận thức và hành vi xã hội hiểu luật hôn nhân. , Tìm các chuyên gia tư vấn, diễn đàn dành cho các bà mẹ đơn thân, cách họ rời bỏ cuộc sống hôn nhân, lập gia đình và cách nói chuyện với chồng … để tìm giải pháp. Tránh xa chồng và không chấp nhận bạo lực có hại cho bản thân. Hãy lập kế hoạch trong vòng một hoặc hai năm Để đảm bảo sự an toàn cho gia đình bạn cho đến khi bạn có đủ khả năng để thoát khỏi gông cùm của chồng .—— Độc giả Thi2016an chia sẻ: “Khi tôi còn nhỏ:
1. Tôi không chỉ trích những khó khăn của cha mẹ.
2. Cha là Điều tốt nhất mà con cái làm là yêu mẹ.
3. Khi bố mẹ cãi nhau, bố đánh mẹ, xung đột với ông bà, cô, dì, chú, bác … thì con cái đều bị tổn thương Và tâm lý bị ám ảnh bởi hành tây, tôi thấy:
1. Không đổi được gia đình, không đổi được chồng, tự nhiên đã nuốt vào trong máu thì tình hình chỉ càng thêm tồi tệ, nếu tiếp tục uống rượu thì hệ thần kinh sẽ yếu dần, người chồng dễ bị ảo tưởng dẫn đến không kiểm soát được hành vi; – – 2. Sống với một người tràn đầy năng lượng tiêu cực, rồi phụ nữ sẽ dần trở nên tiêu cực.
3. Lúc này trẻ có thể không nghĩ nhiều đến điều này, nhưng khi lớn lên, tác hại càng lớn, dễ dẫn đến tâm lý bất ổn.
Là phụ nữ, em thà làm mẹ đơn thân, chịu đủ khó khăn còn hơn hoàn cảnh bạo lực, em hãy sáng suốt lựa chọn con đường dẫn đến bình yên nội tâm. ”>> >> 5 sai lầm khiến phụ nữ trở thành nạn nhân của bạo lực – Bạn đọc Nguyễn Đình, cùng quan điểm nhấn mạnh:“ Ở với kẻ bất tài, ngược đãi, thậm chí lấy cớ “làm khổ con” Đó cũng là điều khó chấp nhận. Sống một lần mà tung tin đồn nhiều quá, sợ cái trước, sợ cái sau thì chỉ làm khổ mình thêm thôi. Không thay đổi, tại sao bạn lại đau khổ? Chị em phụ nữ Việt Nam lạ lắm, luôn dùng vì lợi ích cho con cái nên ai cũng hiểu, đôi khi chính vì tâm lý này mà họ tự mua dây. Hãy kiên quyết, mạnh mẽ và sống cho chính mình chứ không phải cho người khác. “
Tôi giận lắm, tại sao mình cũng là phụ nữ mà mấy ai can đảm thoát khỏi bạo hành tâm lý. Làm sao thoát khỏi môi trường lại bị chồng độc hại, dù người phụ nữ khác có khả năng tự cứu mình cũng phải làm đủ mọi cách để bám trụ với môi trường này ‘Em xin lỗi, em đã chọn ở lại tiếp tục chịu sự sỉ nhục, hành hạ về thể xác lẫn tinh thần của chồng. Lý do vì tin bố sẽ là một người phụ nữ ngốc nghếch. Hãy dũng cảm thay đổi và bỏ người chồng tồi tệ của mình, rồi bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc”, Reader Mask Thêm.
Xác nhận lựa chọn chấp nhận sự hành hạ của chồng Phương Anh Lê cho rằng chồng mình là giả, cô cho biết: “Mọi chuyện đã xảy ra rồi, bây giờ các bạn hãy nghĩ về tương lai. Để bình tĩnh suy nghĩ lại về vai trò của chồng trong cuộc sống hiện tại. Đó chẳng phải là một người chồng tốt sao? Cô ấy là một người cha tốt. Bây giờ con còn nhỏ, mai sau sẽ ổn. Nếu con lớn lên sẽ cần người dìu dắt, dạy dỗ. Chồng con có sao không? Cha mẹ ly tán. Đừng để Khi con cái lớn lên, nhìn thấy hình ảnh bố mẹ đánh đập bố mẹ, sống trong một gia đình không hạnh phúc, không khí lúc nào cũng đầy áp lực, tâm lý của trẻ bị ảnh hưởng rất nhiều thì bạn sẽ hối hận. Bản chất con người khó thay đổi, đừng cố chấp trong bóng tối Cuộc sống, vì con sẽ chịu đựng được bao lâu? “.
Lê Phạm tổng hợp
>> Bạn có đồng tình với ý kiến này, vì trẻ em sẽ bị bạo lực gia đình? Các quan điểm thể hiện ở đây không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của VnExpress.net.
Khi đọc nhiều băn khoăn về tương lai của các bạn trẻ, tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình. Mình hi vọng sẽ giúp các bạn có được những hiểu biết khi học một môn này nhưng lại đam mê môn khác, thậm chí thi đỗ đại học nhưng lại không trúng được ngành mình mong muốn.
Hiện tôi đang học thạc sĩ hóa học tại Đại học Umeå ở Thụy Điển. Tôi đã làm cử nhân nghệ thuật (nhà phân tích kinh doanh) trong một công ty tư vấn quản lý (tư vấn quản lý).
Công việc tôi đã làm không liên quan gì đến nghiên cứu này. Lý do của điều kỳ lạ này là: Tôi đã không đậu vào trường đại học mà tôi muốn (tôi không học qua trường, tôi muốn thi thay vì đại học).
Vài năm trước, khi tôi là một học sinh 11 tuổi, tôi thích kinh doanh và giải thích các nghiên cứu điển hình. Em thích thi vào Trường ĐH Ngoại thương, vì em “mê” các bạn hoạt náo ở đó, lại không mặn mà với các trường khác nên em cũng không “buồn” tìm kiếm thông tin. Vì vậy, cuối cùng khi nộp hồ sơ thi đại học, tôi thi vào trường Đại học Hóa vì học tốt môn Hóa, nhưng ra trường không biết làm gì. (Cơ bản là do “ảo tưởng” về ngoại thương).
Tôi thực sự không biết đây là quyết định tồi tệ nhất mà tôi từng làm. Nhưng sau này bỏ học, thi vào trường Tự nhiên rất thất vọng, thất vọng vì kiêu ngạo mà không mắc bệnh. Cũng giống như kiểu hóa học đó. Điểm môn Hóa của em rất tốt vì hồi cấp 3 em bị ép vận động quá sức, nếu nói về đam mê thì em hứa với các bạn sẽ không có những lời lẽ tiêu cực về ngành này. Hiện tại, tôi có ba lựa chọn:
1. Cân nhắc và chấp nhận chậm hơn một năm so với bạn của bạn.
2. 2. Từ bỏ mọi nhiệt huyết kinh doanh và cố gắng “chung sống” với khoa học. Tôi không biết.
3. Khi học kiến thức khoa học và kinh doanh.
Sau này tôi mới nhận ra cạm bẫy của 3 sự lựa chọn này, lúc đó ai cũng như tôi là không tránh khỏi, chúng tôi thường đắn đo không biết chọn cái nào, vì so với bạn bè, nó ngại đi thi và không muốn chấp nhận lãng phí. Thời gian của một năm. Ngoài ra, đây cũng là một trở ngại cho các bậc phụ huynh. Vì vậy, việc chọn thời điểm làm số chọn thường là thời điểm quyết định, đây là thời điểm chúng ta đi học đã lâu.
Chúng ta sẽ tiếp tục hài lòng với lựa chọn hai, bởi vì chúng ta tin rằng khẩu vị sẽ chỉ có như vậy bây giờ, bạn tốt ở đây, học tập không tồi, có lẽ mỗi người sẽ khác. Sau đó, có người hỏi tôi tại sao tôi không thi ngay thì tôi sẽ trả lời như thế này, có nhiều yếu tố cản trở tôi đưa ra quyết định.
Nhưng sau khoảng một năm, mọi thứ bắt đầu trở nên rõ ràng. Tôi quyết định học cùng lúc hai chuyên ngành.
Ngoài việc học ở trường, làm cách nào để có thời gian học thêm mà vẫn đảm bảo đậu môn và mục tiêu cuối cùng là tốt nghiệp với điểm trung bình lớn hơn hoặc bằng 3.0?
Nếu không có điều kiện và thầy cô thì sẽ tạo môi trường như thế nào cho mình? Làm thế nào để tự học không bị gò bó cạnh tranh với những người bạn được đào tạo bài bản?
Về mặt thời gian, tôi sử dụng hai nguyên tắc chính: Pareto (80/20) và đánh giá tính toán bắt buộc hoặc không bắt buộc. Từ năm thứ 2 mình sẽ không tham gia khóa học nào, chỉ lấy đề cương rồi về học tiếp, vì căn bản mình không có đam mê nên không cần thầy giảng đầy đủ kiến thức mà chỉ cần kế hoạch này là đủ. Xem trực tuyến 20% nào là quan trọng nhất. Hiểu và sử dụng bài tập để tiếp thu bài tập nhanh nhất có thể.
Khuyết điểm là mình không đi học nên hầu như không có cơ hội hỏi han bạn bè. Tuy nhiên, nó cũng tránh được quá nhiều thông tin không cần thiết. Đặc biệt khi học, hãy luôn dành thời gian cho những môn học có tín chỉ cao, và đừng dành nhiều thời gian để học lại hay nâng cao.
Để đạt được điểm trung bình 7.0, thực tế, môn thực hành chỉ cần học chuyên sâu từ 2 đến 2,5 tuần, có thể áp dụng cho bất kỳ môn học nào trong trường đại học. Thời gian còn lại tôi có thể đầu tư vào việc khác. Năm thứ hai, tổng thời gian tôi học ở trường chỉ khoảng sáu tháng, sang năm thứ ba là 1/3, còn năm cuối tôi gần như hoàn toàn trượt và chỉ tập trung cho hai tháng cuối của luận văn. Tôi tốt nghiệp GPA> 3.0 / 4.0 và gần đạt kế hoạch ban đầu. Đối với tôi, về cơ bản đây giống như một khóa đào tạo ngắn hạn kéo dài 18 tháng. Hai năm rưỡi còn lại sẽ là các trường đại học thực thụ.
Tôi phải lên kế hoạch học tập như các bạn học bình thường ở trường kinh tế và tham khảo một số tài liệu học tập. Bạn cũng có thể xem các chương trình nước ngoài để học hỏi. Nhiều khi thấy mấy bạn học đúng chuyên ngành mà mình không chịu được. Không hiểu bài học này, hãy tự làm quen và hỏi người khác, sau đóTham gia diễn đàn để học hỏi. Nhiều khi, tôi cảm thấy cô đơn và lạc lõng trong môi trường học tập. Xuất bản tại đây.
Mặc dù che nửa khuôn mặt của anh ấy bởi khẩu trang, tôi vẫn nhận ra anh ấy bằng cách nhìn vào lông mày và đôi mắt dày của anh ấy. Tôi hỏi và được biết anh đã nghỉ hưu cách đây vài tháng.
Có lẽ ở quê hoài cũng chán, muốn xây cây xăng ở cây xăng gần nhà. Có việc làm và có tiền tiêu vặt hàng tháng. Phần lương hưu coi như tiết kiệm sức khỏe,
chắc cây xăng chưa tuyển thanh niên vào làm nên nhận em. Các nhà tuyển dụng luôn muốn thuê những người trẻ tuổi vì họ nhanh hơn, thông minh hơn và năng động hơn. Sau nhiều thập kỷ làm việc, một số người nghỉ hưu sẽ rời khỏi nhà hoàn toàn. Nhưng nhiều người vẫn khỏe mạnh và cần làm việc. Từ tâm lý bắt tay vào làm, bạn sẽ cảm thấy mình không vô dụng mà vẫn có thể cống hiến cho đời. Hoặc có những người có hoàn cảnh khó khăn vẫn phải lao động kiếm sống. Vì vậy, chúng tôi thấy rằng những người nghỉ hưu vẫn rất cần việc làm. Tuy nhiên, trong khi xã hội vẫn còn rất nhiều người trẻ thì việc cung cấp nhiều việc làm cho người già vẫn còn là một ẩn số.
Người già thường đồng ý làm một số công việc nhất định, chẳng hạn như nhân viên bảo vệ trong các cửa hàng thời trang. Trang, quán cà phê, quán bar … hoặc bán vé số. Nhưng có một vấn đề nan giải là khi thực hiện các chức năng này, do lớn tuổi nên người sử dụng lao động có thể gây áp lực với mức lương thấp, lạm dụng hoặc trả các mức lương này, thay vì linh hoạt như người trẻ. Người cao tuổi cũng chỉ hợp đồng thời vụ nên khó ký hợp đồng chính thức. Làm thế nào để bảo vệ quyền lợi của nhân viên lớn tuổi?
An Dong
>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
(Bài nhận xét chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net.)
Viết tiếp câu chuyện: “Kinh nghiệm làm việc bán thời gian ở Sài Gòn” của tôi là câu chuyện cách đây 6 năm. Năm 2019, dự án tâm huyết bấy lâu nay được thành hiện thực, tôi đã thành lập một công ty truyền thông và tự mình vận hành nó. Đồng lương dù ít ỏi nhưng tôi sẽ trả lương hàng tháng và lương đồng đội. Ưu tiên quan trọng nhất lúc này là luôn thiết lập mối quan hệ tốt giữa các cá nhân, không chỉ để phục vụ phương tiện truyền thông yêu thích của tôi mà còn để phát triển công việc kinh doanh của tôi song song.
Tôi năm nay 36 tuổi, ra trường được 12 năm, nhưng tôi im lặng ở nhà cho thuê cho đến khi thấy tài chính của mình thực sự “khỏe”, tôi quyết định mua một căn nhà ở Sài Gòn vì không muốn sống trong nhà thuê, Nhưng áp lực nợ quá lớn. Nhiều khi cuối tuần về quê, đi cafe, người thân, bạn bè hỏi: “Em có nhà không, anh thuê nhà ở Sài Gòn?” Tôi mạnh dạn trả lời. : “Em / anh / chị thuê phòng trọ ở quận 3 khu Tây, mấy năm nay ở Sài Gòn mua nhà khó lắm. Diện tích tầm 40m2”
Em muốn nói với mọi người, nhất là những người như Suy nghĩ và tình huống của tôi. Mua nhà lỗ 3 cái, chọn mua 10 lỗ rồi trả góp trong vòng 15 đến 20 năm nên nghĩ lại rất dễ mất ngủ thường xuyên. Việc vay mượn tiền bạc của người thân, bạn bè cũng là điều cần cân nhắc, vì họ còn phải lo cho gia đình và chuyện riêng tư nên đừng quá lo lắng. Trong trường hợp này, “phải mua, phải sở hữu và chờ đủ quyền mua” có thể không đúng lắm, vì dễ lâm vào cảnh nợ nần chồng chất.
Thấy nhiều người mua nhà, căn hộ chung cư cũng ngưỡng mộ, mong có nhà riêng như vậy, nhưng thực ra họ bắt đầu đi học và làm việc tại một làng quê nghèo Sài Gòn nên vợ chồng tôi quyết định tự làm. , Nó cần có thời gian. Tôi động viên vợ rằng: “Trong số 12 triệu cư dân ở thành phố này, đất đai không nhiều nhưng chắc vợ chồng tôi không mua được nhà để ở. Dù lớn hay nhỏ thì sớm muộn gì cũng làm được” .
>> Tôi thậm chí không dám mua nhà ở Sài Gòn dù thu nhập có lên tới 40 triệu đồng. … Cách đây 2 năm, dành dụm được ít tiền chưa mua được nhà ở Sài Gòn, tôi mới biết mình mua mảnh đất 400m2 ở ngoại thành để đầu tư. Một năm sau, tôi bán nó và lợi nhuận của tôi tăng gần gấp đôi. Lúc đó hai vợ chồng vừa làm văn phòng vừa kinh doanh riêng, cộng thêm tiền sinh hoạt, chúng tôi tiết kiệm được gần 400 triệu. Đầu năm 2020, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm nhà tại Sài Gòn.
Khi tôi rút 3/4 số tiền trong nhà, tôi chọn mua căn nhà, và trong một quý khác, tôi bị “ràng buộc” với ngân hàng. Trước hết, tôi tính tổng thu nhập của gia đình, các khoản chi tiêu hàng tháng, như tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền học cho con, đi du lịch hàng năm, các khoản khác…, mỗi tháng còn lại bao nhiêu tiền trả ngân hàng, kể cả rủi ro tài chính. Chẳng hạn như: thất nghiệp, ốm đau hay các chi phí phát sinh khác, chúng ta nên “ở” như thế nào? Tháng không lo lắng …?
Khi tính toán ở trạng thái “bật đèn xanh”, tôi thấy tài chính của mình đang ở mức an toàn nên tôi chọn mua căn hộ An Phú City Quận 2 vào tháng 5/2020. Xét cho cùng, so với bạn bè, em tôi có thể chậm hơn nhưng bản chất là người tự lập, không muốn dựa dẫm vào ai nên tôi tự đi từng bước và cuối cùng cũng thực hiện được ước mơ sở hữu nhà phố.
Nhân đây, tôi rất biết ơn và biết ơn đối tác của tôi và mối quan hệ giữa các cá nhân, họ tràn đầy tình yêu và sự tin tưởng và trao mọi cơ hội nhỏ để giúp tôi thực hiện ước mơ của mình. Điều rất quan trọng là sự thẩm định và giải trình sẽ giúp bạn thực hiện kế hoạch định cư tại Sài Gòn trong thời gian sớm nhất. Sài Gòn luôn chào đón những con người chịu thương, chịu khó, nhưng hãy nhớ “vui sống đẹp” với người Sài Gòn. Tôi yêu Sài Gòn-quê hương thứ hai của tôi .
>> Chia sẻ bài viết của bạn trên trang “Ý kiến” tại đây.
Tôi và vợ đều từ tỉnh lên Sài Gòn học và ở lại đây. Năm năm sau khi tốt nghiệp, chúng tôi có một cô con gái, và số tiền này đã tiết kiệm cho ngân hàng 1,2 tỷ đô la Mỹ. Tôi thu nhập 20 triệu một tháng, còn vợ bằng lương của tôi. Chúng tôi thuê một căn nhà ở quận Bình Thạnh với giá thuê hàng tháng là 6 triệu đồng. Tiền nuôi con ăn học, sinh hoạt tốn kém nên tôi chỉ có 10 triệu một tháng, khi có người hỏi mua nhà được không, tôi xót xa. Bởi vì chúng tôi bị lãng phí, chúng tôi không có nhà. Nhiều lần chúng tôi tìm được nhà và vay thêm nợ mới mua được. Nhưng nghiên cứu mỏi mắt cũng không tìm được căn nhà trị giá 2 tỷ đồng. Xác định khoản vay nên vay trong khả năng chi trả. Nếu không, nó sẽ trở thành gánh nặng tâm lý, lúc nào bạn cũng chỉ nghĩ đến chuyện nợ nần và không thể tập trung.
Nếu công việc không ổn định, bệnh tật sẽ xảy ra, cần giải quyết dứt điểm. Vì vậy, chúng tôi tiếp tục động viên nhau, 50% người Sài Gòn thuê nhà luôn có nhà cho thuê sạch đẹp, đây là cuộc sống vui, trẻ khỏe, làm việc chăm chỉ mỗi ngày. – >> Chia sẻ thông điệp của bạn trên trang “Bình luận” tại đây.
Tôi không đồng tình với quan điểm cho rằng hướng áp dụng là sai. Chọn sai nghề là chuyện riêng của mỗi học sinh, xã hội không gánh nổi hậu quả. Mỗi ngành có chuyên môn riêng. Có sự khác biệt nào khi học trái ngành khi vẫn làm chuyên môn? Trừ khi có bằng kinh tế thì phải học y khoa kinh tế, nếu không thì chẳng khác gì lấy bằng đại học mà làm chuyên môn được. Học ngành y, làm kinh tế, học kinh tế, làm kỹ thuật, học kỹ thuật, làm công tác xã hội, học xã hội, làm y học thì có hậu quả gì?
Nếu bằng đại học có thể làm đủ, bạn chia chuyên ngành như thế nào cho phức tạp? Ở phương Tây, người ta đã tôn trọng một nghề từ lâu. Không có bằng tiến sĩ thì không thể mở phòng khám, không có dược sĩ thì không thể mở hiệu thuốc … Thậm chí, ca sĩ còn được hành nghề thông qua khám sức khỏe và kiến thức âm nhạc. Trung cấp trở lên … không phải ai cũng làm được gì.
Tôi lấy một kỹ sư cơ khí làm ví dụ. Sau khi tốt nghiệp, bạn có thể sửa chữa các máy móc khác nhau. Nhưng trong xí nghiệp chỉ cần sửa chữa một số máy xí nghiệp thường sử dụng. Đôi khi bạn trở thành một chuyên gia về những máy này và những máy khác mà bạn có thể quen nhưng chưa quen. Tương tự với các bằng cấp khác. Nghiên cứu sâu rộng, nhưng xu hướng ngày càng tăng. Điều này được cho phép và thực hiện một cách chuyên nghiệp. Làm việc trái ngành và không có kiến thức học thuật cơ bản, bạn phải làm gì? Đừng cho rằng bạn sẽ tự tin với tấm bằng cử nhân của những ngành khác, những kiến thức cơ bản khác không phù hợp với công việc của bạn.
Mọi tâm huyết phải có kiến thức. Những người đam mê mà không có kiến thức sẽ phải dành cả đời để học và ôn tập những gì vừa đi học để nắm vững kiến thức. Không có công trình xây dựng đến nơi đến chốn nhưng trong quá trình thi công, công trình bất ngờ đổ sập, đè chết mấy người, ai sẽ là người chịu trách nhiệm? Bạn có chuyên môn, bạn có thể phạm quy, bạn có thể treo bằng, hủy bằng hoặc cấm hành nghề suốt đời. Không có giấy phép sẽ bị xử phạt gì? Nếu bạn đã chọn sai nghề và cho rằng mình đam mê ngành khác thì hãy học thêm văn bằng hai ngành đó. Bảng điểm hai năm là bằng tốt nghiệp 6.5 trở lên và không cần thi đầu vào. Nếu bạn không có khóa học cơ bản hai năm, bạn có thể nhập học chuyên ngành hai năm. Văn bằng chính quy đạt yêu cầu về trình độ chuyên môn. Bạn có thể lấy bằng đại học khác sau hai năm làm việc.
Chỉ có một nghề duy nhất trong công ty không yêu cầu bằng cấp. Đây là nghề nghiệp của chủ sở hữu. Nhưng khi bạn thuê người khác làm việc cho mình, bạn có dám thuê người không chuyên về kỹ thuật hoặc làm việc trái chuyên môn của mình không? Nếu tôi là chủ doanh nghiệp, tôi sẽ không thể chấp nhận việc công ty tuyển dụng sai.
>> Bạn nghĩ gì về bộ phận sai? Xuất bản tại đây. Bài viết này không nhất thiết phù hợp với quan điểm của VnExpress.net.
Inoue Daisuke người Nhật (Inoue Daisuke) là cha đẻ của karaoke. Năm 1971, ông đã phát minh ra loại hình giải trí này khi mới 31 tuổi.
Có lẽ anh cũng không ngờ rằng sau bao nhiêu năm, karaoke lại phát triển ở một đất nước xa xôi Nhật Bản. Để đưa nó lên một tầm cao mới, chỉ cần một chiếc loa có kết nối Bluetooth và một chiếc điện thoại thông minh có chức năng kết nối Internet, bất cứ ai cũng có thể hát theo ý mình ở bất cứ đâu.
Có lẽ họ không mong đợi điều đó. Nhiều người cho rằng đây là một thảm họa vì nhiều người hát không hay. Có rất nhiều melees, đánh nhau, và thậm chí giết người trong karaoke ồn ào. Nhưng dường như cơ quan quản lý vẫn làm việc cật lực, chưa có giải pháp quyết liệt, phiến diện.
Trong một lần đi giao lưu văn hóa sinh viên ở Đông Dương, xem chương trình này, một người trong đoàn hỏi tôi: Người Việt có múa không? Nghĩ mà xem, hình như trong các lễ hội, chỉ cần có dịp, chúng tôi đều hát. Người Khơ me có múa Lâm Thôn, người Lào có múa Lăm Vông, có phải cô tiên Chăm và tôi không?
>> “Không có luật cho người mù hát karaoke, sẽ có nhiều bi kịch”
Tôi đã xem chương trình tài năng ở Anh, và tôi rất hài lòng với màn ảo thuật và vũ đạo của họ. Chúng tôi cũng có chương trình như vậy nhưng thí sinh chọn khả năng ca hát nhiều hơn những người khác. Nói cách khác, tâm trí, chúng tôi rất khó chịu. Chúng tôi mê ca hát, chỉ biết rằng ca hát là niềm vui. Từ thị trấn đến làng mạc, từ đời thực đến trình diễn trò chơi, đến cuộc thi sắc đẹp, ở đâu và ở đâu tôi đều có cơ hội cầm lấy micro và hát.
Vậy muốn biện pháp hành chính giải quyết dứt điểm thì phải vào văn hóa, thay đổi thói quen của nhiều người. Tham gia các Câu lạc bộ Cờ vua, Cờ tướng, Câu lạc bộ Phong lan, Cá cảnh, Xem chim, Câu lạc bộ sách… Đây là một gợi ý không thể tuyệt vời hơn. Tham gia các hiệp hội này không chỉ tăng tương tác với những người khác mà còn tăng kết nối cộng đồng.
Linh Hoang
>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress. mạng lưới. Xuất bản tại đây.