Tôi năm nay 29 tuổi đã có vợ và một con trai 1,5 tuổi. Từ năm 2015, tôi đã kinh doanh trò chơi điện tử. Năm 2017, gia đình tôi có mua một căn nhà tại quận Tân Phú, TP.HCM, diện tích 52m2, giá khoảng 2,8 tỷ đồng. Tôi cũng phải vay ngân hàng 1,9 tỷ đồng. Ba năm sau, tôi bán căn nhà này với giá 4 tỷ đồng. Hiện tại, bố mẹ mua cho tôi một căn nhà nhỏ 25m2 với giá 4 tỷ đô la Mỹ, nhưng ở khu trung tâm Phú Nhuận, gần nhà bố mẹ tôi – Tôi đã mở tiệm game ở đó từ năm 2015. Hiện tại nhà tôi ở Phú Nhuận, tôi cũng kinh doanh một phòng game nhỏ để trang trải cuộc sống hàng ngày và nuôi vợ con.
Thu nhập từ phòng game Phú Nhuận khoảng 15 triệu mỗi tháng. Từ năm 2015, kinh doanh sòng bạc với cha mẹ là nguồn thu nhập chính để trả nợ ngân hàng. Tiền thuê hàng tháng là 21 triệu đô la Mỹ, và thu nhập còn lại của cửa hàng trò chơi là 30 triệu đô la Mỹ (sau khi đã trừ mọi chi phí). Nhưng mấy hôm nay kinh tế ế ẩm, kinh doanh không được như trước nên tôi định kinh doanh trở lại. Bạn đang tìm một hướng bán hàng khác?
Võ Phi Long
>> Ý kiến không nhất thiết phải trùng khớp với ý kiến của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Tôi sinh năm 1991, chỉ có một con, bố mẹ làm nông, buôn bán nhỏ nên ở quê kiếm sống cũng đủ. Tôi tốt nghiệp đại học sư phạm toán, điểm trung bình khá.
Sau khi tốt nghiệp, tôi đã dành một năm để cố gắng giảng dạy. Tôi đã làm bài kiểm tra của một giáo viên trung học ở quê tôi, nhưng trượt hai lần. Khó “xin” dạy hợp đồng ở nông thôn. Hầu hết các trường đều yêu cầu nhập hạn ngạch.
Một số trường nói thẳng với tôi rằng họ không có chỉ tiêu tuyển dụng bổ sung, nhưng thực tế là sau đó, một hoặc hai trường hợp của họ sẽ được coi là hợp đồng dạy toán.
Do trường đại học đang cho sinh viên vay tiền, tôi không thể đăng ký giảng dạy được nữa nên phải đi làm thuê để trả nợ. Hành lý đi lại là chiếc xe máy đời cũ, là chiếc ô tô duy nhất trong gia đình, được bố mẹ tặng 3 triệu đồng, một túi quần áo và một ba lô.
Tôi đã đi làm thuê được ba năm, dù đi làm thuê ở đâu, tôi cũng luôn cố gắng hết mình. Ở công ty đầu tiên, sau một thời gian lắp ráp, tôi đã tự học thêm và vượt qua kỳ thi đào tạo nhân viên. Nhiệm vụ chính là xây dựng nội quy công ty, xây dựng kế hoạch chi tiết trên giấy và slide để giảng dạy lý thuyết và kiến thức thực tế cho nhân viên mới làm việc trong xưởng lắp ráp của công ty, sau đó cấp thẻ tại chỗ. Tôi muốn nghỉ việc làm tóc và thi lại đại học năm 27 tuổi-do đã có bằng đại học, nay tôi chuyển sang công ty thứ hai. Tội của tôi không phải là ngành nghề họ cần nên họ không đồng ý làm nhân viên văn phòng mà chỉ đồng ý làm công nhân. Sau khi thi tuyển, tôi được công ty giao nhiệm vụ hỗ trợ phòng nhân sự. Công việc hàng ngày bao gồm báo cáo về tình trạng của nhân viên và năng suất của phân xưởng. Sau đó, tôi được công ty cử đi học tiếng Hàn trong 3 tháng, từ 8 giờ đến 9 giờ. Hằng ngày. Công ty đài thọ toàn bộ chi phí ăn, ở, học của trường và nhận nguyên lương.
Sau ba năm làm công nhân, tôi đã trả hết khoản vay sinh viên và mua một chiếc ô tô rô bốt. Từ khi lớn lên, gia đình không khấm khá nên tôi luôn nghĩ đến việc mua gì vì mua không được hoặc mua nhiều lần. Tôi mua một chiếc xe máy trị giá hơn 40 triệu đồng, cùng với bố mẹ dành một ít tiền để mua sắm đồ điện, trang trí nhà cửa.
Sau đó tôi tiếp tục làm việc tại công ty được 6 tháng thì tôi xin nghỉ việc và đi làm nhân viên văn phòng tại Hà Nội. Tôi muốn nói thêm là trong quá trình làm việc, tôi còn dạy kèm cho học sinh tiểu học, con của chủ nhà hàng mà tôi hay ăn, con của anh chị em ở gần khách sạn, họ dạy không liên tục. Sau ba năm ở khu công nghiệp, tôi cảm thấy rất buồn ngủ nên quyết định ra Hà Nội để thay đổi môi trường và gia tăng cơ hội.
Ban đầu, một công ty tuyển tôi vào vị trí nhân viên kinh doanh. . Khi tôi bắt đầu làm việc, công ty chỉ có một kế toán, vì vậy người quản lý đã sắp xếp để giúp tôi làm quen với tên sản phẩm và giá cả của công ty. Sau đó, người quản lý quyết định để tôi làm kế toán nội bộ, chịu trách nhiệm về hóa đơn, chứng từ phần mềm nội bộ, kiêm thêm việc đặt mua nguyên vật liệu cho các nhà máy và công ty thương mại. — Cho đến nay, tôi đã làm việc ở đây ba năm mỗi tháng. Trong thời gian này, tôi đã làm việc với kế toán thuế hai lần để hoàn thành công việc quyết toán thuế, tôi cũng đã có một số kinh nghiệm về nghiệp vụ kế toán, nhưng tôi vẫn chưa có đủ trình độ chuyên môn phù hợp.
Trước đây, tôi học toán, vì vậy tôi thích giải quyết các con số. Em đã đăng ký xét tuyển văn bằng kép kế toán của trường và đạt kết quả tốt, hạn nộp hồ sơ là ngày 1 và 2/12. Sau khi tốt nghiệp đại học, em vẫn đang là công nhân – Em rất muốn nhờ các cô, chú, anh chị đi trước góp ý giúp em có nên nhận học thêm không? Tôi hiện muốn biết ba lựa chọn:
Thứ nhất, tôi nghỉ việc để về sống với bố mẹ và làm công việc truyền thống ở nông thôn với bà ngoại. Trong gia đình bố mẹ em hiện đang nuôi khoảng 200 con gà đẻ trứng, có sân sau rộng 2 thánh chỉ trồng táo 1 năm tuổi và trồng khoảng 150 cây đào, 150 cây hoa giấy. Chạy bộ vào buổi sáng là tốt và bạn vẫn có thể làm được nếu có trồng trọt. Nhưng điều chắc chắn là nếu quyết định về quê, tôi sẽ dành một khoảng thời gian để lắng nghe những lời xì xào của bà con lối xóm, đây là lần đầu tiên tôi được nghe khi còn là công nhân. – Ngày trước khi học trung học, tôi đã làm tốt cả kỳ thi tuyển sinh đại học và tốt nghiệpNằm trong danh sách 3 học sinh đạt điểm cao nhất của trường, em còn đạt 2 giải khuyến khích cấp tỉnh ở khối THPT. Hàng xóm xì xào, học mầm non thì tốt, nhưng giờ không còn được làm cán bộ, công chức cũ, công việc không ổn định, kiếm được ít tiền hơn người khác. Nhất là 30 năm không có bạn trai, và bạn bè tôi ổn định gia đình, con cái.
– Thứ hai, tôi sẽ học thêm tiếng Hàn để tiếp tục tìm việc tại Hà Nội. Ngoài ra, trong bản dịch gần đây của Covid, vì không có giới hạn trường học nên tôi tự dạy tiếng Thái trực tuyến. Hiện tại, tôi về cơ bản có thể đọc, viết và giao tiếp, nhưng tôi chưa học một phần cụ thể của tiếng Thái. Ngoại trừ trường đại học sư phạm, tôi không có văn bằng, chứng chỉ nào khác.
– Phương án thứ ba tôi tâm đắc nhất là học văn bằng 2 kế toán như đã nói ở trên. Nhưng giờ em muốn biết học phí, vì sau khi thông báo chuyển trường em chỉ trừ hai tín chỉ nên học khoảng 140 tín chỉ. Tôi tốt nghiệp kỹ sư, nhưng phải tiếp tục học ngành tài chính để kiếm sống – không có bạn trai nên không có quan hệ nam nữ, số tiền tiết kiệm được khoảng 40 triệu, lương 8 triệu. Tôi thuê phòng trọ, đi chơi với bạn bè đồng nghiệp thì chỉ ăn ở những quán bình dân, hàng tháng tôi phải tiết kiệm ít nhất 1.069.000 để dành cho bố mẹ đóng bảo hiểm tự nguyện. Là nông dân, không có lương hưu nên gia đình quyết định bố mẹ tôi sẽ đóng 10 năm ở quê, và tôi phải tiết kiệm 10 năm để trả số tiền cuối cùng.
Hiện tại sổ sách của bố mẹ em đã đóng được gần hai năm, bố mẹ em tuy muốn em lấy chồng sinh con nhưng cũng không phản đối việc em đi học. Làm công việc được trả lương trong nhiều năm, sống xa nhà và sống độc thân. Hiện tại, tôi thực sự muốn biết có nên đưa ra quyết định hay không.
A
>> Bài viết này không nhất thiết phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Tôi là sinh viên năm hai và xứng đáng với sự tôn trọng của bố mẹ. Nhưng họ tôn trọng vì tôi là nhân phẩm duy nhất, không phải vì tôi thực sự yêu họ. Tôi lớn lên bên mẹ từ khi còn nhỏ. Bà nội tôi lo cái nhà này, bà nội tôi chăm tôi từ lúc mới sinh nên bố mẹ tôi đi làm. Service, nói trên cổ, và mắng mẹ tôi đủ thứ. Vì nhà đất là của bố mẹ cho nên bố tôi chỉ lo tiền sinh hoạt, còn lại sẽ do bố và bác tôi lo. Bố hầu như không có tiền tiết kiệm cho tôi, dù thu nhập của bố rất cao. Nhiều người không nên cảm thấy háo hức. Nhưng từ khi tôi bốn tuổi, tôi đã nhận ra rằng mỗi khi tôi về nhà chơi, cô chú và cô tôi sẽ làm việc cho mẹ tôi. Nó ngon, họ còn giấu nó cho các chú nhỏ ăn. Vì thế, khi con đòi ăn món gì thế này, con nào cũng cắn một cái gì đó, rồi kêu “chán quá” và xin mẹ “ăn giúp”. Trưa nào tôi cũng nằng nặc đòi đi ngủ, nói phải ôm mình mới ngủ được để cô ấy cũng chìm vào giấc ngủ.
Đối với ông và chú, chỉ có tiền của bố là quan trọng. Tôi không có cơ hội nói rõ ở đây, tôi chỉ có thể tóm tắt lại, tôi thương mẹ tôi lắm, vì làm vợ một gia đình như vậy là bất công. Nói đến đây, nhiều người có thể cho rằng tôi rất bất hiếu, nhưng với một người đàn ông nội tâm nhẫn tâm như vậy, tôi thà không. -HưngThịnh
>> Bình luận không nhất thiết phải liên quan đến lượt xem của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Bạn có biết sự thật đằng sau những con người cao quý “con người của bạn” này không? Tôi viết bài này về “Nguyên mẫu anh họ em họ” (con của chú-cháu là của mẹ tôi) để thức tỉnh những ai quá xúc động. Ở con người này, tôi thấy hết những đặc điểm của sự nghèo khó và tính cách của “nô lệ tình cảm”. -Bố mẹ anh họ tôi nghiện cờ bạc, lô đề và rượu chè. Chú tôi là một học sinh xuất sắc toàn quốc và là con gái của một “chủ đồn điền” đã từng sở hữu rất nhiều đất đai. Rồi sa sút, dẫn đến hoàn cảnh gia đình lầm than, trước khi thi đại học, anh phải bỏ ngang để ở nhà chăm sóc bố ốm, mẹ mù và các em nhỏ. – Chú tôi rất giỏi toán và rất có năng lực. Chức năng xã hội, phát triển các quan hệ xã hội. Khi tôi còn kinh doanh, gia đình chú tôi là một trong bốn gia đình đầu tiên trong vùng mua xe máy Minsk-40 triệu đồng vào thời điểm đó, giống như mua xe Audi thông qua thương mại bây giờ. Người nông dân canh tác 30 năm vẫn nghèo vì thích tiêu xài hoang phí. Nhưng sự nghiệp của một học sinh dân tộc giỏi đã khiến chú tôi đau lòng. Chẳng qua chú tôi không thích tính toán, suy luận vì chuyện làm ăn. Vì vậy, không có gì lạ khi những công việc chân tay hoặc những ý tưởng đơn giản không phù hợp, chú tôi đã tìm được một công việc đòi hỏi sự tư duy và tính toán cao, “có bài và có trò”. – Sau đó là những tháng ngày dài dằng dặc, thâu đêm suốt sáng, chỉ biết chơi game, không ham làm ăn. Do nợ nần chồng chất của vợ chồng chú, cao trào phải bán nhà. Vì vậy, chú cháu tôi thường xuyên gây gổ, cãi vã, vác dao, rượt chém nhau ngoài đường.
Lớn lên trong môi trường này, anh họ tôi là một người rất bất ổn. Bất cứ khi nào không hài lòng, anh ta sẽ phát điên. Anh ta chửi ai không vừa mắt. Anh xuống đường thậm chí còn được dân mạng “hội anh chị em” tôn trọng và chào đón. Anh bỏ học từ năm lớp bảy và công việc đầu tiên của anh là bán kem. Tôi vẫn thường cùng anh đi khắp các con đường, ngõ xóm để bán kem.
Sau đó, anh theo bạn bè vào nam làm việc cho các khu công nghiệp và đồn điền. Với tính cách hào hiệp, anh dốc hết tâm sức vào sự nghiệp và có nhiều bạn bè, đàn em. Chi phí bao nhiêu để kết bạn? Là một nhân viên trung thành, anh ta uống rượu trong các quán bar và hộp đêm và chào đón bạn bè tại bàn vào buổi tối.
Ngoài ra, anh và bạn bè thường bàn bạc về công việc “bảo kê” và sự cạnh tranh ảnh hưởng trong khu vực. Bất cứ khi nào bạn bè và đàn em của anh ấy bị đe dọa, anh ấy sẽ luôn gặp các anh hùng, và các trưởng lão sẽ ra tay để giải quyết mọi vấn đề cho người khác. Không khó cho những người tìm kiếm sự giúp đỡ. Anh ta có tính hiếu chiến cao, khả năng chiến đấu tốt, sức khỏe tốt, là một nam nhân tốt.
Ngoài ra, anh ấy còn dùng tiền của mình để nâng tầm bạn bè trên bàn rượu. Xe máy và hợp thời bố mẹ nên chăm sóc bạn bè và bạn bè thật tốt. Sau đó, khi dì tôi phải mua lại chiếc xe máy của đứa trẻ côn đồ, bà luôn cảm thấy xấu hổ. Rồi mọi chuyện sẽ đến, anh nghiện ma túy.
>> Học tám kỹ năng trước 30 tuổi
Vợ của anh họ tôi là một “phụ nữ giàu có trong số những phụ nữ giàu có”, điều này làm cho vùng nông thôn trở nên xinh đẹp. xã. Có lẽ vì xinh đẹp và giàu có của bố mẹ tôi nên anh ấy mới đến tuyển dụng.
Nhưng điều quan trọng là anh ấy biết cách thể hiện bản thân. Có thể vì có hình ảnh một người quan tâm, sẵn sàng bênh vực thế hệ sau của mình nên bạn của con thề sống chết để đến với bạn. Khi biết em họ là đối tượng nghiện ma túy, nghiện ma túy, tôi sẽ phản đối.
Tôi vẫn nhớ em gái tôi khi anh họ tôi yêu: “Nếu em không lấy anh, anh sẽ chết vì em.” “.—— Ông già say xỉn ngồi ăn tối cùng anh Trò chuyện với bạn bè và nói những lời kính trọng, nói rằng anh bỏ vợ con ở nhà một mình, ban ngày công việc ở nhà chắc xuất hiện, chiều tối anh chở tiền, giao đồ ăn, gà vịt lo cho bạn bè và đãi họ. Bạn anh ạ .—— Cuộc sống của anh hầu như về đêm, ban ngày ít gặp nhau, nhưng khi vợ tỏ thái độ, anh chửi thiên hạ, chửi vợ, chửi con cháu.- — Tôi đã mấy lần chứng kiến cảnh con trai tôi bị đánh đến chết vì bệnh tật phải đưa vào bệnh viện cấp cứu, vợ chồng rượt nhau trên phố như phim Hồng Kông trên xe máy, có lúc người vợ truy sát chồng đòi giết. Giúp đến để giải cứu.May mắn lắm, muối có ngày nên anh luôn chiêu đãi bạn bè, đàn em những bữa ăn thịnh soạn.
Vợ con đói khổ, chú hai tôi thấy vậy đau lòng nên đem hai con gà về nuôi vợ con. Ai ngờ hôm đó anh lại mang hai con gà đi săn cho đám bạn xã giao. Anh họ tôi là một người “ăn cho trẻ con”.
>> “Nhanh tay” mua nhà khiến anh nghèo mãi
Thế nhưng, chỉ vì mì gói mà anh bỗng chốc trở thành “tỷ phú”. Vợ của anh ấy. Một thương hiệu mì gói đã truyền cảm hứng cho gia đình anh trong chương trình trao giải. Khi nghe tin vợ trúng giải đặc biệt 2,8 tỷ đồng, chị run tay, bỏ điện thoại xuống suýt ngất xỉu.
Giải thưởng là một chiếc ô tô hạng sang trị giá 2,8 tỷ đồng, nhưng do không cần sử dụng nên phải bán lại cho một đại gia trong vùng với giá 2,2 tỷ. Cả làng đều biết đến ngày nhận giải.
Do có nhiều người quen, học cấp 2 nên tiếp anh em xã hội rất đông, tốn khoảng 150tr. Cô từng đoạt giải “Nếu anh chí tiến thủ đầu tư vào hai kho bảo quản lạnh, mỗi kho trị giá 300 triệu đô la Mỹ”. Tạo cơ hội việc làm cho nhiều người dân trong khu vực. Anh cho rằng không sao nhưng vì nóng tính nên công nhân đã bỏ lại tất cả.
Công việc của anh ấy vẫn là cuộc sống về đêm với thanh thiếu niên, bạn bè và nhân viên xã hội. Cái này. Bảy tháng sau, anh ta hết tiền và bán kho lạnh cho người khác. Số nợ của đồng bọn có thể lên tới 600 triệu đồng. Để giải quyết nợ nần, anh ta bắt mẹ anh ta (chú tôi) phải cầm sổ đỏ đi ngân hàng vay 600 triệu đô la Mỹ để trả nợ. Cô tôi dù có gia đình nhưng vẫn chạy đi bảo vệ vùng đất khó.
>> Cái bẫy nô lệ của người nghèo và những ngôi nhà
không có tầm quan trọng về tình cảm trong tương lai. Chị họ tôi là vậy đó, đi đường gặp ai cũng biết mặt, ai cũng phải chào hỏi, bàn tán xôn xao thì ai cũng có thể nói là còn sống, hoặc là nguyên nhân chết. . — Nhưng thật ra, huynh đệ chỉ nhìn nụ cười thôi, trừ khi không còn ai thân thiết như trước thì ai cũng nghi ngờ. Vợ sợ bỏ anh vì chỉ sợ chết dọa, ở với 5 đứa con chỉ biết chịu đựng.
Khẩu hiệu của cô ấy là “Chúng ta có thể có tiền không? Làm cho con tôi đói” Một việc tầm thường, không đáng và anh ấy cũng mong rằng mọi người xin lỗi để được thưởng. “Thanh Tuệ
>> Bài viết này không nhất thiết phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Đăng tại đây.
Tôi năm nay 33 tuổi và kết hôn cách đây không lâu. Lương tháng của vợ chồng tôi bình quân là 23 triệu đồng, lương từ các nguồn khác là 40 triệu đồng. Bố mẹ cho tôi một tầng (5x25m) ở khu dân cư đông đúc, tập trung nhiều văn phòng, nhà hàng, quán karaoke đông đúc.
Tôi định xây một khách sạn mini 4 tầng với khoảng 12 phòng cho khách, còn một tầng dành để làm phòng khách của gia đình. Bây giờ tôi có 2 tỷ tiền mặt. Đồng thời, kế hoạch hoàn thành dự án khách sạn cần 4,5 tỷ.
Không biết có nên vay thêm 2,5 tỷ để thực hiện kế hoạch trên không? Để vay vốn, tôi định dùng mảnh đất bố mẹ cho làm tài sản thế chấp (ngôi trường trị giá khoảng 4 tỷ đồng). Đây có phải là phương án đầu tư khả thi trong thời điểm hiện tại?
Rất mong nhận được ý kiến đóng góp của độc giả VnExpress.
>> Bài viết này không nhất thiết phải tương ứng với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây .
Có một bức ảnh kể một câu chuyện vui thế này: Cảnh 1, hai vợ chồng hoa khôi hạnh phúc cho biết họ hạnh phúc như truyện cổ tích vì không có con. Nhà bên cạnh thường cười đùa, họ bận rộn với công việc và chăm sóc con cái. Đổ nước. Khi vợ chồng họ làm trò vui, con cháu sum vầy. Nhưng tôi thấy điều này không phải là vô lý cho lắm và tôi có những điểm cần nói như sau: Sinh con hay không là quyền tự do lựa chọn của mỗi cặp vợ chồng. Tuy nhiên, đối với một xã hội nông nghiệp như nước ta, có con vẫn là một điều hạnh phúc. Chụp ảnh với nhiều nước phát triển (chẳng hạn như Nhật Bản). Ông già neo đơn nơi xứ người này đã chết ở nhà mấy ngày nay mà đau xót không ai biết. Và tôi thật khó hiểu khi ngày càng có nhiều người trong chúng ta ủng hộ việc không có con. -Người già thường hoài cổ. Họ nhớ chuyện xưa, kể chuyện xưa nuôi dạy con cháu cho vơi bớt đau thương. Điều đáng mừng nhất là có các em nhỏ bên cạnh để thăm nom, chăm sóc và trò chuyện.
Nhiều người sẽ nói cố gắng tiết kiệm tiền và thuê vú em tốt nhất hoặc viện dưỡng lão tốt nhất. Nhưng họ đã tính đến cảnh bị tấn công bất ngờ chưa? Nếu hai vợ chồng chết, ai sẽ giúp đỡ và chăm sóc họ? Nếu người chồng hoặc người vợ còn sống, liệu tất cả những điều này có đổ lên vai một ông già?
Thái
>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Tôi năm nay 30 tuổi, rời quê lên Sài Gòn học tập và làm việc đã hơn 10 năm. Mặc dù tôi không giàu có, tôi sống một cuộc sống nghèo khó và bây giờ đang có một cuộc sống tốt hơn, nhưng tôi cũng đã trải qua nhiều khó khăn và vấp ngã, gặp nhiều hoàn cảnh sống khác nhau, mặc dù kinh nghiệm sống của tôi không phong phú, nhưng Điều này đủ giúp tôi đạt được một điều: nghèo khó có thể do môi trường hoặc do lười biếng, giàu có cũng có thể do năng lực cá nhân hoặc do may mắn. Đối với tôi, điều quan trọng nhất của cuộc đời không phải là tiền hay ít tiền, mà là đạo đức con người.
Bố mẹ tôi là người dân tộc thiểu số và sống ở vùng sâu, vùng xa của cao nguyên miền Trung. Cha mẹ không biết chữ và chỉ nói được vài từ tiếng phổ thông. Tôi sống trong làng quanh năm đi lại, không điện, không có cơ hội tiếp thu kiến thức và tiến bộ của khoa học kỹ thuật. Bố mẹ tôi làm việc rất chăm chỉ, nhưng nghèo vẫn ít.
Từ năm 2000, nhà nước bắt đầu quan tâm, đầu tư, hỗ trợ: làm đường, cấp điện, xuống giống, trồng cây, đắp đập … Kinh tế gia đình tôi tương đối, nhưng chỉ đủ ăn chứ không giàu. Hồi học mẫu giáo, tôi thường bỏ trốn vì không thích học, cô giáo nói được tiếng phổ thông, nói được tiếng dân tộc K’Ho. Tôi không hiểu những gì bạn đang nói, và bạn cũng không hiểu những gì tôi đang nói. Nhiều lần tôi bị cô ấy đánh vì tôi không hiểu lời cô ấy nói (rất đau, tay tôi sưng tấy và đỏ).
Hồi học tiểu học, tôi học giỏi toán, nhưng chính tả và viết tiếng Việt thì tệ quá. Vì lượng từ vựng thông thường ít ỏi nên tôi rất khó viết. Tôi đã từng không biết cách diễn đạt ý của mình bằng tiếng Quan Thoại, vì vậy tôi đã viết bằng chữ quốc ngữ và bị phạt. Khi học cấp 2 và cấp 3, tôi có thể nói tiếng Việt thành thạo, học rất giỏi và luôn là người giỏi nhất lớp.
Trường cấp 3 ở xa nơi tôi ở và không có ký túc xá nên tôi phải thuê nhà trọ gần đó, tiền thuê nhà hàng tháng là 200.000, số tiền đó bố mẹ tôi rất nhiều. Học phí thì em miễn thuế, em chỉ cần đóng một ít tiền, sách vở thì em mượn của trường … Vậy là bố mẹ kiếm được bao nhiêu cũng đủ lo cho em gái ăn học, ngoài ra không có vốn phát triển kinh tế, vay ngân hàng. Nó cũng không thể. Vì vậy, bố mẹ tôi còn rất nghèo.
>> “Tiết kiệm tiền để không trở nên nghèo”
Khi tôi đi học ở Sài Gòn, tôi đã xin lời khuyên. Ngay cả khi tôi đã chứng minh với bảng điểm rằng chúng là khả năng của tôi, tôi vẫn bị từ chối vì tôi đến từ một dân tộc thiểu số. Nhiều người không đọc mà ném thẳng học bạ của tôi xuống sàn. Tôi đã từng xin vào làm thu ngân trong một siêu thị, nhưng vì ngoại hình gầy gò đen nhẻm hơn là xinh xắn nên tôi không thể nhận lời. Trong thời gian học, tôi chỉ có thể xin việc làm thêm: rửa bát và phát tờ rơi quảng cáo. Công việc này không phụ thuộc vào chủng tộc và không yêu cầu ngoại hình, nhưng vất vả và lương thấp. Tôi không có thời gian và tiền bạc để học tiếng Anh hay đến trung tâm tin học. Những lúc rảnh rỗi, tôi chỉ biết mày mò sách vở tự học.
Khi ra trường và đi xin việc, tôi không được tuyển dụng vì những lý do sau: một là không xinh, không có chứng chỉ tin học và tiếng anh, không có kinh nghiệm. .. Vài lần như vậy, tôi đã quen và không còn thấy đau nữa. Sau này đi làm có tiền mua quần áo, chăm sóc sắc đẹp nên khi chuyển việc, tìm việc ở các công ty khác sẽ thuận lợi hơn nhiều so với khi ra trường. Khi tôi sinh con (làm mẹ đơn thân) lần đầu, cuộc sống trở nên khó khăn và vô vọng. Khó khăn này là lỗi của tôi, không phải hoàn cảnh của tôi, đây là sự lựa chọn sai lầm của tôi. Sau đó, tôi quay lại xin việc nhưng hầu hết các nơi tôi phỏng vấn đều không nhận vì tôi có con nhỏ, sẽ ảnh hưởng đến công việc. Khi không tìm được việc làm, tôi lao động chân tay đủ thứ để tự “kéo” mình.
Tôi có thể sống một cuộc sống tốt hơn với trình độ, học vấn, kinh nghiệm và một chút ngoại hình của mình. Nhưng có những bà mẹ đơn thân khác lại không may mắn như vậy. Họ đã tranh nhau chuyện cơm, áo, gạo, tiền.
Uyên Ka
>> Ý kiến không nhất thiết phải khớp với ý kiến của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Những vấn đề nội tại của nhân viên Việt Nam đã trở thành “bệnh”: Đầu tiên là bệnh nhân viên luôn tìm kiếm mức lương và tính chất công việc của người khác, sau đó là họ không hài lòng vì thấy mình vất vả như mình mà lương thấp? Sau đó, nhiều người cứ tìm nơi lương cao nhưng công việc nhẹ nhàng hơn họ tưởng.
Thứ hai, nhiều người không quan tâm đến việc học tập, cải cách và kiến thức của bản thân. nhu cầu. Thị trường mới. Thay vào đó, họ chỉ dựa vào kiến thức của mình để tìm việc.
Thứ ba, khi đã có một số kinh nghiệm do làm việc lâu năm, nhiều người sẽ bị ảo tưởng về sự hoàn thiện bản thân. .
Thứ tư, các nhà quản lý đau đầu vì mặc dù kiến thức của họ rất tốt nhưng kỹ năng mềm của họ lại rất thấp. Từ việc giao tiếp quản lý công việc với khách hàng, đến việc từ chức, bàn giao cho công ty hay người kế nhiệm, cũng đều thể hiện thái độ qua cầu rút ván. Những người này chỉ có thể ăn no. Để giàu có, bạn phải nổi tiếng – bạn phải kết hợp nhiều yếu tố để xây dựng một thứ gì đó. -Tình hình cũng vậy đối với sinh viên mới ra trường. Tôi từng nghe một quản lý thẳng thắn nói rằng công ty có một người tốt nghiệp loại giỏi rất chuyên nghiệp, nhưng có tay nghề thì đội ngũ phải theo hỗ trợ này nọ. Khi một nhân viên yêu cầu người quản lý tăng lương, anh ta nói: “Mẹ tôi nói theo mức của tôi, nhiều công ty khác trả lương cao hơn nhiều so với mức lương hiện tại…”. Kết quả là nhân viên đó đã bị sa thải.
>> Năm ý tưởng tồi tệ khiến người trẻ đi làm
Các công ty từ trung cấp đến cao cấp của Việt Nam đã tiến hành đào tạo nhân viên, nhưng nhân viên Việt Nam chỉ thích sử dụng kinh nghiệm và kiến thức của họ. Nó là một bệnh di truyền. Đây là lý do tại sao các ông chủ sử dụng kiểu nhân viên này ở một mức độ nào đó để buộc những người trẻ tuổi thích nghi với công nghệ tiên tiến hơn. Công ty nào cũng gặp phải nhiều nhân viên, nhưng đặc điểm của nhân viên là chỉ đặt câu hỏi và không đề xuất giải pháp. Tất cả đều phụ thuộc vào giải pháp của ông chủ, vì nó không liên quan gì đến họ. Còn việc sếp tăng lương cho nhân viên chủ yếu là do thiếu yếu tố. Ông chủ chỉ thuê họ trong vài năm (hơn 10 năm), và sau đó từ chức vì cảm thấy quá tải trước thị trường. Vị trí đào tạo kỹ năng lãnh đạo. Khóa học chỉ đáp ứng được một phần nhỏ Hầu hết các công ty đều có đào tạo các trạm trung chuyển thực tế để hỗ trợ quản lý… nhưng chỉ đào tạo những người mà họ cho là đủ tin cậy. Nhưng không có công ty nào ngu ngốc bỏ tiền ra đào tạo những người không đáng. Đối với những người này, họ sử dụng sức lao động và trả phí hợp lý. Nhân viên cũng phải xếp hạng họ chứ không ai có thể bỏ tiền ra để giữ họ.
Thu7757
>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Tôi năm nay 29 tuổi, đang làm việc cho một công ty nước ngoài, mức lương khá, cuộc sống sung túc, không phải lo toan. Tôi vừa hoàn thành việc trả góp căn hộ trước thời hạn và tiếp tục trả góp mua xe. Nếu lấy nhà, xe, lương của chính mình làm thước đo thành công ở tuổi 30, tôi tin chắc rằng mình có thể đáp ứng được tiêu chuẩn này. Tôi là một người đàn ông, vẫn còn độc thân, và bố mẹ tôi ở quê đều khỏe mạnh. Cuộc sống tốt, công việc ổn định, sếp vui vẻ, đồng nghiệp hòa đồng, tôi không có mâu thuẫn gì với họ và bạn bè. Sự thật là tôi đeo một chiếc khẩu trang ngộ nghĩnh hàng ngày khi đến công ty hay ra đường. Nhưng mỗi khi về đến nhà, khi cánh cửa đóng lại, tôi lại thấy mình ủ rũ, chán nản và thiếu động lực sống.
Khi bạn bè ở trường đại học nhận xét rằng tôi là kiểu người hay suy ngẫm. Tôi đã đọc rất nhiều sách về cuộc sống, cuộc sống, và những cuốn sách về cuộc sống và cuộc sống từ khi tôi còn nhỏ. Năm ngoái, tôi đi cắm trại trong rừng, và khi trở về, tôi mất động lực sống lại. Tôi có bị bệnh tâm thần không? Mong nhận được nhiều góp ý, xin cảm ơn.
>> Bài viết này có thể không phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Sau khi trải lòng về câu chuyện muốn nghỉ làm cắt tóc và thi lại đại học năm 27 tuổi, nhiều độc giả đã chia sẻ hành trình học tập, thi vào đại học rất muộn:
J’m 66 tuổi, là Một giáo viên cấp 3 về hưu năm 2015 với lương hưu 6 triệu. Năm 1985 (31 tuổi) làm thợ may, thấy có số tiền lì xì nên tôi quyết định thi vào trường Đại học Sư phạm. Khi đi thi, tôi đã có vợ và hai con.
Lúc đó, tôi khuyến khích vợ đi học, nhưng tôi đi làm thêm, hàng tháng phải gửi tiền về cho vợ (lúc đó vài trăm). ) Giúp phụ nữ nuôi dạy con cái. Năm 1989, tôi tốt nghiệp và đi dạy. Tôi phấn đấu để trở thành một giáo viên giỏi, và tôi xin vào dạy ở nhiều trường. Từ đó đến nay, gia đình tôi vẫn ổn định.
NguyễnHải Thành
Xin chia sẻ câu chuyện của tôi với các bạn. Tôi 30 tuổi, đã có gia đình và một bé trai ba tuổi. Trước khi có bản dịch của Covid, tôi sở hữu một xưởng sản xuất bún tre truyền thống.
Thu nhập ổn định, nhưng từ đầu năm đến giờ thu nhập không ổn định. Vì vậy, tôi quyết định trở lại trường học, ở độ tuổi này, việc trở lại trường sẽ rất khó khăn và áp lực. Bạn chỉ cần lo kiếm tiền và học. Chưa kể, người ta cười ở tuổi này mà chẳng lo kiếm tiền, học hành.
Nếu bạn có mục tiêu, hãy làm việc chăm chỉ để đạt được chúng. Không bao giờ là quá muộn để học hỏi. Cố gắng tập trung vào mục tiêu của bạn và đừng làm những việc khác vào lúc này. Tôi hy vọng rằng trong hai hoặc ba năm, bạn và tôi có thể đến đây để đọc lại bài viết này và tự hào rằng chúng tôi đã không bỏ cuộc. Bởi vì chúng ta không đơn độc.
duchien1590
Tôi cũng đi học muộn hơn 6 năm so với tuổi. Bây giờ tôi là một giảng viên. Nếu tôi không đi học, tôi là một thợ điện hoặc công nhân trong lĩnh vực điện hoặc nước. Những người trẻ vừa rời trường trung học và đại học có nhiều lợi thế hơn, và chúng tôi không biết họ thích gì, muốn gì hoặc khả năng của họ ra sao. Bây giờ bạn đã hiểu rõ bản thân, bạn quyết tâm thành công. Suy cho cùng, con đường tri thức đáng đi theo. Chúc các bạn thành công.
Ngô Anh Bằng
Tôi bằng tuổi bạn, tuổi học trò muộn hơn các bạn (24 tuổi). Và em sẽ không bao giờ cảm thấy hối tiếc vì đã đến muộn, vì từ đó em có thể tự trang trải học phí, có ý thức học tập hơn, biết hướng đi cho mình. Nếu tôi vào đại học năm 18 tuổi, thì tôi sẽ không thể tốt nghiệp được vì lúc đó tôi không biết mình muốn gì. Do đó, không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại. Rất thông cảm, vì bạn đã gặp nhiều khó khăn, nhưng cũng cảm phục vì bạn có ý chí.
Thợ cắt tóc cũng là một nghề rất tốt, nhưng đời người có một không hai, đừng vì công việc mà cố gắng làm những việc mình muốn. Tôi hy vọng tôi sẽ không gặp lại bạn sau mười năm nữa, bởi vì … tôi không muốn gặp một bác sĩ trung niên) Chúc may mắn. -Hikari Chan (Hikari Chan) – đọc giả Kim Thư cho rằng kiến thức là thứ lớn nhất, muốn vào đại học vào khoảng 30 tuổi thì bạn cần phải vượt qua một số trở ngại:
8 năm sau khi tôi bắt đầu đi làm Cũng trở lại trường trung học. Khi dấn thân vào công việc thêu thùa, tôi đã tích lũy được một số tiền và có những ý tưởng giống bạn. Tôi không thể thêu cả đời. Tôi đã chọn một trường dễ nhất để thi và đã đậu. Hiện tại, tôi đã nghỉ hưu. Ước mơ, hiện thực hóa ước mơ. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng đối với những người đã lâu không đi học thì việc thi đầu vào hơi phi thực tế. Cần cân nhắc kỹ lưỡng khi chọn trường và quyết định đi học lại, năm nay cần phải trúng tuyển. Bạn cũng cần thời gian để chuẩn bị cho kỳ thi. Mong bạn thực hiện được ước mơ của mình.
Bạn đọc Nguyễn Thanh Châu cho rằng khi quyết định học tiếp cần phải nghiêm túc suy nghĩ và đắn đo:
28 tuổi, còn rất trẻ, còn đủ động lực và tài chính thì cứ nghiên cứu. Và cả những kế hoạch trong 10 năm tới. Giả sử bạn sắp kết hôn và sinh con (gánh nặng tài chính …, thời gian hạn hẹp …), bạn có thể tiếp tục học không? Nói chung, bạn phải xem xét các vấn đề mà tôi không mong đợi.
Hữu Nghị tổng hợp
>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.