“Bệnh hiểm nghèo” khiến người lao động Việt Nam lương thấp, dễ bị sa thải

Những vấn đề nội tại của nhân viên Việt Nam đã trở thành “bệnh”: Đầu tiên là bệnh nhân viên luôn tìm kiếm mức lương và tính chất công việc của người khác, sau đó là họ không hài lòng vì thấy mình vất vả như mình mà lương thấp? Sau đó, nhiều người cứ tìm nơi lương cao nhưng công việc nhẹ nhàng hơn họ tưởng.

Thứ hai, nhiều người không quan tâm đến việc học tập, cải cách và kiến ​​thức của bản thân. nhu cầu. Thị trường mới. Thay vào đó, họ chỉ dựa vào kiến ​​thức của mình để tìm việc.

Thứ ba, khi đã có một số kinh nghiệm do làm việc lâu năm, nhiều người sẽ bị ảo tưởng về sự hoàn thiện bản thân. .

Thứ tư, các nhà quản lý đau đầu vì mặc dù kiến ​​thức của họ rất tốt nhưng kỹ năng mềm của họ lại rất thấp. Từ việc giao tiếp quản lý công việc với khách hàng, đến việc từ chức, bàn giao cho công ty hay người kế nhiệm, cũng đều thể hiện thái độ qua cầu rút ván. Những người này chỉ có thể ăn no. Để giàu có, bạn phải nổi tiếng – bạn phải kết hợp nhiều yếu tố để xây dựng một thứ gì đó. -Tình hình cũng vậy đối với sinh viên mới ra trường. Tôi từng nghe một quản lý thẳng thắn nói rằng công ty có một người tốt nghiệp loại giỏi rất chuyên nghiệp, nhưng có tay nghề thì đội ngũ phải theo hỗ trợ này nọ. Khi một nhân viên yêu cầu người quản lý tăng lương, anh ta nói: “Mẹ tôi nói theo mức của tôi, nhiều công ty khác trả lương cao hơn nhiều so với mức lương hiện tại…”. Kết quả là nhân viên đó đã bị sa thải.

>> Năm ý tưởng tồi tệ khiến người trẻ đi làm

Các công ty từ trung cấp đến cao cấp của Việt Nam đã tiến hành đào tạo nhân viên, nhưng nhân viên Việt Nam chỉ thích sử dụng kinh nghiệm và kiến ​​thức của họ. Nó là một bệnh di truyền. Đây là lý do tại sao các ông chủ sử dụng kiểu nhân viên này ở một mức độ nào đó để buộc những người trẻ tuổi thích nghi với công nghệ tiên tiến hơn. Công ty nào cũng gặp phải nhiều nhân viên, nhưng đặc điểm của nhân viên là chỉ đặt câu hỏi và không đề xuất giải pháp. Tất cả đều phụ thuộc vào giải pháp của ông chủ, vì nó không liên quan gì đến họ. Còn việc sếp tăng lương cho nhân viên chủ yếu là do thiếu yếu tố. Ông chủ chỉ thuê họ trong vài năm (hơn 10 năm), và sau đó từ chức vì cảm thấy quá tải trước thị trường. Vị trí đào tạo kỹ năng lãnh đạo. Khóa học chỉ đáp ứng được một phần nhỏ Hầu hết các công ty đều có đào tạo các trạm trung chuyển thực tế để hỗ trợ quản lý… nhưng chỉ đào tạo những người mà họ cho là đủ tin cậy. Nhưng không có công ty nào ngu ngốc bỏ tiền ra đào tạo những người không đáng. Đối với những người này, họ sử dụng sức lao động và trả phí hợp lý. Nhân viên cũng phải xếp hạng họ chứ không ai có thể bỏ tiền ra để giữ họ.

Thu7757

>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


“Tiết kiệm tiền chỉ để bạn không nghèo”

Độc giả Trần Quang Minh chia sẻ câu chuyện “10 thói quen khiến bạn không thể giàu”, anh cho rằng tiết kiệm tiền chỉ giúp bạn không trở nên nghèo, nhưng không làm giàu được: lãng phí bản thân (thời gian, tiền bạc và kiến ​​thức) sẽ chỉ giúp bạn thoát nghèo. Nhưng thật khó để gọi là người giàu. Người giàu sẽ tập trung vào việc sử dụng các nguồn lực một cách hiệu quả và hiệu quả, sử dụng tiền bạc, thời gian và kiến ​​thức cho các mục tiêu dài hạn đúng đắn (hiệu quả) và một đơn vị tiền bạc, thời gian và kiến ​​thức sẽ tạo ra ba đến bốn trong tương lai Các đơn vị tài nguyên.

Ví dụ người giàu dùng tiền và thời gian để mua kiến ​​thức họ cần để quảng bá hoặc thu lợi nhuận từ việc kinh doanh; dành ít thời gian nhất để tạo ra nhiều tiền hoặc kiến ​​thức nhất; dành ít tiền nhất để mua được nhiều thời gian nhất (thuê người cho bạn Làm việc hoặc mua các phương tiện và tiện ích tiết kiệm thời gian) … Khi bạn nhận được tỷ suất lợi nhuận cao trên các nguồn lực, bạn không cần phải quá tiết kiệm, vì bạn phải vui vẻ để có động lực tiến về phía trước và nói về các mục tiêu dài hạn. Tuy nhiên, mức độ vui vẻ chỉ là một phần nhỏ trong công việc tôi làm. Nếu bạn kiếm được một triệu đồng Việt Nam mỗi giờ, che mặt trong một giờ, chăm sóc bản thân, hoặc bỏ ra một triệu đồng để mua một chiếc áo mới. Tập trung vào thói quen giúp bạn làm giàu: “Tôi có thói quen phỏng vấn những người giàu và đặt câu hỏi cho họ, đặc biệt là những người giàu từ hai đến ba thế hệ. Cuối cùng, với tầm nhìn và kỹ năng hạn chế, tôi nhận thấy:

1. Họ giàu vì họ làm việc quá chăm chỉ, làm việc ngày đêm, cướp đi sự lười biếng, thậm chí làm việc quá sức và không ngừng nỗ lực. Họ học tập chăm chỉ, chăm chỉ, sáng tạo, không bỏ cuộc, không ngừng tìm tòi cải tiến, sáng tạo tìm tòi cái mới và yêu Và yêu thích công việc của họ.

2. Họ có tầm nhìn, có tầm nhìn xa về công việc hiện tại, thuê nhân viên và công nhân xây dựng, họ dạy các thành viên cách làm tốt.

3. Kể từ đó, họ đã Họ tiết kiệm tiền để mua bất động sản, vàng, đầu tư vào đất đai, chứng khoán … – 4. Họ tiếp tục phát triển các mối quan hệ và đầu tư cho con cái và con cháu của họ.-5. Họ chấp nhận may mắn. Không ai nói rằng họ thành công mà không gặp may. Mọi người đều nói: “Sau khi làm việc chăm chỉ, may mắn đã đến. “-Vâng, tôi chưa thấy ai nói muốn tiết kiệm. Chi phí rất cao, nhiều khi sẵn sàng chi” số tiền lớn “, nhưng họ có thể” tiêu tiền “.

Toàn Diện Việt Nam

Bạn Bạn có đồng ý với quan điểm này không? Các quan điểm được đăng ở đây chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net.


Người già không có gánh nặng chăm sóc nhau cùng con cái.

Có một bức ảnh kể một câu chuyện vui thế này: Cảnh 1, hai vợ chồng hoa khôi hạnh phúc cho biết họ hạnh phúc như truyện cổ tích vì không có con. Nhà bên cạnh thường cười đùa, họ bận rộn với công việc và chăm sóc con cái. Đổ nước. Khi vợ chồng họ làm trò vui, con cháu sum vầy. Nhưng tôi thấy điều này không phải là vô lý cho lắm và tôi có những điểm cần nói như sau: Sinh con hay không là quyền tự do lựa chọn của mỗi cặp vợ chồng. Tuy nhiên, đối với một xã hội nông nghiệp như nước ta, có con vẫn là một điều hạnh phúc. Chụp ảnh với nhiều nước phát triển (chẳng hạn như Nhật Bản). Ông già neo đơn nơi xứ người này đã chết ở nhà mấy ngày nay mà đau xót không ai biết. Và tôi thật khó hiểu khi ngày càng có nhiều người trong chúng ta ủng hộ việc không có con. -Người già thường hoài cổ. Họ nhớ chuyện xưa, kể chuyện xưa nuôi dạy con cháu cho vơi bớt đau thương. Điều đáng mừng nhất là có các em nhỏ bên cạnh để thăm nom, chăm sóc và trò chuyện.

Nhiều người sẽ nói cố gắng tiết kiệm tiền và thuê vú em tốt nhất hoặc viện dưỡng lão tốt nhất. Nhưng họ đã tính đến cảnh bị tấn công bất ngờ chưa? Nếu hai vợ chồng chết, ai sẽ giúp đỡ và chăm sóc họ? Nếu người chồng hoặc người vợ còn sống, liệu tất cả những điều này có đổ lên vai một ông già?

Thái

>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Suốt gần 20 năm, mẹ âm thầm bảo vệ con khỏi nhà cha ruột

Tôi là sinh viên năm hai và xứng đáng với sự tôn trọng của bố mẹ. Nhưng họ tôn trọng vì tôi là nhân phẩm duy nhất, không phải vì tôi thực sự yêu họ. Tôi lớn lên bên mẹ từ khi còn nhỏ. Bà nội tôi lo cái nhà này, bà nội tôi chăm tôi từ lúc mới sinh nên bố mẹ tôi đi làm. Service, nói trên cổ, và mắng mẹ tôi đủ thứ. Vì nhà đất là của bố mẹ cho nên bố tôi chỉ lo tiền sinh hoạt, còn lại sẽ do bố và bác tôi lo. Bố hầu như không có tiền tiết kiệm cho tôi, dù thu nhập của bố rất cao. Nhiều người không nên cảm thấy háo hức. Nhưng từ khi tôi bốn tuổi, tôi đã nhận ra rằng mỗi khi tôi về nhà chơi, cô chú và cô tôi sẽ làm việc cho mẹ tôi. Nó ngon, họ còn giấu nó cho các chú nhỏ ăn. Vì thế, khi con đòi ăn món gì thế này, con nào cũng cắn một cái gì đó, rồi kêu “chán quá” và xin mẹ “ăn giúp”. Trưa nào tôi cũng nằng nặc đòi đi ngủ, nói phải ôm mình mới ngủ được để cô ấy cũng chìm vào giấc ngủ.

Đối với ông và chú, chỉ có tiền của bố là quan trọng. Tôi không có cơ hội nói rõ ở đây, tôi chỉ có thể tóm tắt lại, tôi thương mẹ tôi lắm, vì làm vợ một gia đình như vậy là bất công. Nói đến đây, nhiều người có thể cho rằng tôi rất bất hiếu, nhưng với một người đàn ông nội tâm nhẫn tâm như vậy, tôi thà không. -HưngThịnh

>> Bình luận không nhất thiết phải liên quan đến lượt xem của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


“ Người nghèo thường đổ lỗi cho người nghèo ”

Nghèo đói do chính nó hay do môi trường quyết định? Hiệu suất cụ thể là khả năng học hỏi và tính toán. Cũng có nhiều người học giỏi mà môn toán vẫn giỏi nhưng đó là do họ thiếu các yếu tố khác.

Nhưng trước hết, người giàu thường giỏi số học (theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng). Nếu bạn không thể tính toán, làm thế nào để đo lường lợi ích kinh tế của công việc để trả lương cho nhân viên, hoặc làm thế nào để duy trì lợi nhuận thông qua công việc, mọi người sẽ tiếp tục làm việc cho bạn mà không rời bỏ. Kẻ yếu, nhưng trong nhóm yếu, bạn mới là kẻ mạnh. Đây là lý do tại sao nhiều người ở các nước phát triển phương Tây có thể đến các nước đang phát triển để làm giàu và sở hữu tài sản của riêng mình, và những người lớp 5 và lớp 9 ở các nước đang phát triển có thể sở hữu, quản lý và sở hữu các nhà máy ở các nước Châu Phi nghèo và kém phát triển …

Điều gì có thể giúp họ? Đó là khả năng biết tính toán, biết hiệu quả trao đổi hàng hóa nhỏ tích lũy thành lớn (từ nhỏ đến lớn).

Trình độ học vấn của người giàu rất cao, trong khi trình độ nghèo của người dân rất thấp. Giáo dục có thể trực tiếp hoặc gián tiếp. Trực tiếp ở đây là học vấn cao của chính họ. Tính gián tiếp ở đây đề cập đến sự cộng sinh giữa trường trung học (những người của phương thức cung cấp (dịch vụ bổ sung hoặc thuê bao)) với những người được giáo dục trực tiếp hoặc hệ thống kinh doanh được giáo dục khác được thiết lập với những người có học vấn khác, có tác dụng là “cộng sinh học thuật”. Sử dụng ngôn ngữ, những người bán hàng rong và những người có trình độ học vấn thấp thường chỉ có thể sử dụng 1.000 từ; các lớp học cao hơn có nhiều kỹ năng ngôn ngữ và từ vựng hơn, trong khi những người có bằng đại học ở các nước đang và kém phát triển có thể sử dụng 2.000 từ . Số lượng từ thường được sử dụng trong nhà nước (xã hội phát triển và giàu có) lên đến 3.000 từ, và số từ dành cho bậc đại học và sau đại học lên đến 22.000 từ — người giàu có mức độ tiếp xúc với sách và đa phương tiện cao hơn. Kể từ đó, người giàu Mọi người có tầm nhìn phong phú, suy nghĩ phức tạp, hiểu biết, đa dạng và nhận thức về hành vi của chính họ, trong khi những người nghèo có xu hướng suy nghĩ cố chấp. Có một sự khác biệt rất lớn giữa không gian sống của người giàu và người nghèo. Những người nghèo khó có thể rời không gian sống của mình để làm việc, và công việc thường lặp đi lặp lại và kém hiệu quả.

Ngược lại, những người giàu thường di chuyển vào các không gian sống. Rộng hơn, phức tạp hơn và phạm vi bảo hiểm cá nhân cao hơn. Chính vì thường xuyên đi lại giữa các vùng, miền rộng lớn nên họ có thể tận dụng sự chênh lệch về giá trị giữa hàng hóa và tiền tệ giữa các vùng có thể thu lợi từ đó. Nhiều không gian rộng rãi giúp họ có tầm nhìn và khả năng quan sát tốt hơn, để có thể học hỏi, tiếp thu kinh nghiệm của nhiều người thành công khác và phát triển sự nghiệp của bản thân tốt hơn.

Người giàu có lối sống khoa học và lành mạnh hơn người nghèo. Tôi không nói rằng người giàu có một lối sống hoàn toàn khoa học, nhưng ít nhất nó cũng đủ giúp họ tích lũy tiền bạc và sức khỏe. Ngược lại, lối sống của người nghèo vô cùng phản khoa học. Đại đa số người dân nghèo rất mê tín và tin vào những điều không tưởng.

Vùng dân tộc thiểu số nghèo, kém phát triển hoặc chậm phát triển còn nhiều hủ tục lạc hậu thậm chí làm cạn kiệt của cải. Mọi người tham gia vào các buổi lễ, lễ để lấy đi khả năng tài chính của mình. Điển hình như tục lệ, người chết phải ở lại 7 ngày thì cả làng sẽ bắn trâu, bò, gà, lợn … người nhà ra ăn móng.

Hay uống rượu hình chữ L như một thói quen đã gây thiệt hại nghiêm trọng cho công việc của con người từ khi còn nhỏ. Thậm chí ở nhiều nước nghèo, việc tiêu thụ ma túy và ma túy còn cao hơn.

Điều dễ thấy nhất là người Do Thái đã di cư đến nhiều nơi để làm ăn, và người Hoa cũng đến làm việc và sinh sống. Nhiều quốc gia khác nhau. Ngoài đường bộ, có một số lượng đáng kể người nước ngoài ở nước ta đến đây để tìm cơ hội kinh doanh. Người giàu hiểu rất rõ luật, hoặc có công cụ trợ giúp pháp lý và nhân viên hỗ trợ khi cần thiết, trong khi người nghèo thì không. Khi cần, họ sẵn sàng bảo vệ tài sản, lợi ích và hoạt động của mình thông qua hệ thống tư pháp (như thám tử, luật sư tư hoặc cảnh sát).Sẵn sàng tham gia các thủ tục pháp lý cần thiết, thậm chí có thể nhờ giới truyền thông tham gia để bảo vệ lợi ích của chính mình.

Ngược lại, những người nghèo thường ít hiểu biết về pháp luật, dễ bị người khác lừa gạt nên sa vào tội lừa đảo kinh tế. , Tài sản, giấy tờ của băng đảng đàng hoàng bị mờ đục hoặc không bị người khác đe dọa hợp pháp nên tôi phải bán nhà đất.

Lần thứ hai ở quê tôi vào những năm 2000, nhiều gia đình phải bán đất, bán nhà … bán với giá bèo bọt để người ta lấy “giấy đỏ” vì có tin đồn là “thị trấn”. Cướp đất của họ. ” Hay thời gian gần đây, nhiều gia đình không hiểu rõ về luật, pháp luật đất đai mà nhiều gia đình phải nhờ người khác làm giấy tờ, sử dụng đất gây tốn kém nhiều chi phí. Người nghèo rất coi trọng người giàu.

Hầu hết những người nghèo đều giỏi đổ lỗi. Họ thường nói rằng tiền và công việc của họ đã bị người giàu lấy đi. Ban đầu, nếu chỉ hiểu xã giao thì người nghèo sẽ tôn trọng người giàu, coi họ như thần tượng, nhưng khi quen nhau đủ lâu và đủ thân, người nghèo thường nói xấu người giàu. Những người nghèo này bị gán cho những người giàu “vì họ xấu và giàu”, hoặc sử dụng điều này như một cái cớ “chúng tôi nghèo duy trì sự trong sạch và cá nhân.”

Thanh Tuệ

>> Bài viết quả thực chưa hẳn đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


“ Tôi đưa vợ và hai con đi học đại học ”

Sau khi trải lòng về câu chuyện muốn nghỉ làm cắt tóc và thi lại đại học năm 27 tuổi, nhiều độc giả đã chia sẻ hành trình học tập, thi vào đại học rất muộn:

J’m 66 tuổi, là Một giáo viên cấp 3 về hưu năm 2015 với lương hưu 6 triệu. Năm 1985 (31 tuổi) làm thợ may, thấy có số tiền lì xì nên tôi quyết định thi vào trường Đại học Sư phạm. Khi đi thi, tôi đã có vợ và hai con.

Lúc đó, tôi khuyến khích vợ đi học, nhưng tôi đi làm thêm, hàng tháng phải gửi tiền về cho vợ (lúc đó vài trăm). ) Giúp phụ nữ nuôi dạy con cái. Năm 1989, tôi tốt nghiệp và đi dạy. Tôi phấn đấu để trở thành một giáo viên giỏi, và tôi xin vào dạy ở nhiều trường. Từ đó đến nay, gia đình tôi vẫn ổn định.

NguyễnHải Thành

Xin chia sẻ câu chuyện của tôi với các bạn. Tôi 30 tuổi, đã có gia đình và một bé trai ba tuổi. Trước khi có bản dịch của Covid, tôi sở hữu một xưởng sản xuất bún tre truyền thống.

Thu nhập ổn định, nhưng từ đầu năm đến giờ thu nhập không ổn định. Vì vậy, tôi quyết định trở lại trường học, ở độ tuổi này, việc trở lại trường sẽ rất khó khăn và áp lực. Bạn chỉ cần lo kiếm tiền và học. Chưa kể, người ta cười ở tuổi này mà chẳng lo kiếm tiền, học hành.

Nếu bạn có mục tiêu, hãy làm việc chăm chỉ để đạt được chúng. Không bao giờ là quá muộn để học hỏi. Cố gắng tập trung vào mục tiêu của bạn và đừng làm những việc khác vào lúc này. Tôi hy vọng rằng trong hai hoặc ba năm, bạn và tôi có thể đến đây để đọc lại bài viết này và tự hào rằng chúng tôi đã không bỏ cuộc. Bởi vì chúng ta không đơn độc.

duchien1590

Tôi cũng đi học muộn hơn 6 năm so với tuổi. Bây giờ tôi là một giảng viên. Nếu tôi không đi học, tôi là một thợ điện hoặc công nhân trong lĩnh vực điện hoặc nước. Những người trẻ vừa rời trường trung học và đại học có nhiều lợi thế hơn, và chúng tôi không biết họ thích gì, muốn gì hoặc khả năng của họ ra sao. Bây giờ bạn đã hiểu rõ bản thân, bạn quyết tâm thành công. Suy cho cùng, con đường tri thức đáng đi theo. Chúc các bạn thành công.

Ngô Anh Bằng

Tôi bằng tuổi bạn, tuổi học trò muộn hơn các bạn (24 tuổi). Và em sẽ không bao giờ cảm thấy hối tiếc vì đã đến muộn, vì từ đó em có thể tự trang trải học phí, có ý thức học tập hơn, biết hướng đi cho mình. Nếu tôi vào đại học năm 18 tuổi, thì tôi sẽ không thể tốt nghiệp được vì lúc đó tôi không biết mình muốn gì. Do đó, không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại. Rất thông cảm, vì bạn đã gặp nhiều khó khăn, nhưng cũng cảm phục vì bạn có ý chí.

Thợ cắt tóc cũng là một nghề rất tốt, nhưng đời người có một không hai, đừng vì công việc mà cố gắng làm những việc mình muốn. Tôi hy vọng tôi sẽ không gặp lại bạn sau mười năm nữa, bởi vì … tôi không muốn gặp một bác sĩ trung niên. chúc may mắn. – Hikari Chan

Độc giả Kim Thu cho rằng kiến ​​thức là trở ngại lớn nhất để vào đại học vào năm 30 tuổi:

Tôi cũng bắt đầu đi học trở lại sau 8 năm học cấp 3. Khi tôi tham gia vào công việc thêu thùa, tôi đã tích lũy được một số tiền và có những ý tưởng giống như bạn. Tôi không thể thêu cả đời. Tôi đã chọn một trường dễ nhất để thi và đã đậu. Hiện tại, tôi đã nghỉ hưu. Ước mơ, hiện thực hóa ước mơ. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng đối với những người đã lâu không đi học thì việc thi đầu vào hơi phi thực tế. Cần cân nhắc kỹ lưỡng khi chọn trường và quyết định đi học lại, năm nay cần trúng tuyển. Bạn cũng cần thời gian để chuẩn bị cho kỳ thi. Mong bạn thực hiện được ước mơ của mình.

Bạn đọc Nguyễn Thanh Châu cho rằng khi quyết định học tiếp cần phải nghiêm túc suy nghĩ và đắn đo:

28 tuổi, còn rất trẻ, còn đủ động lực và tài chính thì cứ nghiên cứu. Và cả những kế hoạch trong 10 năm tới. Giả sử bạn sắp kết hôn và sinh con (gánh nặng tài chính …, thời gian hạn hẹp …), bạn có thể tiếp tục học không? Nói chung, bạn phải xem xét các vấn đề mà tôi không mong đợi.

Hữu Nghị tổng hợp

>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


“ Người nghèo thường đổ lỗi cho người nghèo ”

Nghèo đói do chính nó hay do môi trường quyết định? Hiệu suất cụ thể là khả năng học hỏi và tính toán. Cũng có nhiều người học giỏi mà môn toán vẫn giỏi, nhưng đó là do họ thiếu các yếu tố khác.

Nhưng trước tiên, người giàu thường giỏi tính toán (theo nghĩa đen và nghĩa bóng là người Úc). Nếu bạn không thể tính toán, làm thế nào để đo lường lợi ích kinh tế của công việc để trả lương cho nhân viên, hoặc làm thế nào để duy trì lợi nhuận thông qua công việc, mọi người sẽ tiếp tục làm việc cho bạn mà không rời bỏ. Kẻ yếu, nhưng trong nhóm yếu, bạn mới là kẻ mạnh. Đây là lý do tại sao nhiều người ở các nước phương Tây phát triển có thể đến các nước đang phát triển để làm giàu và sở hữu tài sản của riêng mình, trong khi học sinh lớp 5 và lớp 9 ở các nước đang phát triển có thể chuyển đến các nước nghèo và kém phát triển ở Châu Phi để làm chủ, quản lý và làm chủ. Nhà máy …- — Điều gì có thể giúp họ sở hữu? Đó là khả năng biết tính toán và cũng như biết được hiệu quả do các sở giao dịch hàng hóa nhỏ tích lũy được với số lượng lớn (từ nhỏ đến lớn).

Trình độ học vấn của người giàu rất cao, trong khi tỷ lệ nghèo rất thấp. Giáo dục có thể trực tiếp hoặc gián tiếp. Trực tiếp ở đây là học vấn cao của chính họ. Gián tiếp ở đây có nghĩa là họ có mối quan hệ “cộng sinh học thuật” với những người được giáo dục trung học trực tiếp, hoặc có mối quan hệ cộng sinh giữa trường trung học với các hệ thống kinh doanh được giáo dục tốt khác (mô hình cung cấp (dịch vụ bổ sung hoặc đăng ký) do những người được giáo dục khác tạo ra. Về cách sử dụng ngôn ngữ, người bán hàng rong và người có trình độ văn hóa thấp hơn bình thường chỉ có thể sử dụng 1.000 từ, trong khi kỹ năng ngôn ngữ và vốn từ vựng của các lớp đại học phong phú hơn, trong khi những người có bằng đại học ở các nước đang và kém phát triển có thể sử dụng được. 2000 từ. Ở Mỹ (một xã hội phát triển và giàu có) người bình thường thường dùng tới 3000 từ, còn bằng đại học và sau đại học có thể lên tới 22000 từ. — Mức độ tiếp xúc của người giàu với sách và đa phương tiện là do đó, người giàu có tầm nhìn phong phú, tư duy phức tạp, hiểu biết, đa dạng và nhận thức được hành vi của bản thân, trong khi người nghèo có xu hướng suy nghĩ cố chấp. Có một sự khác biệt rất lớn giữa không gian sống của người giàu và người nghèo. Người nghèo thường ít rời khỏi không gian sống để làm việc, và công việc thường lặp đi lặp lại và kém hiệu quả.

Ngược lại, những người giàu có di chuyển trong không gian sống. Rộng hơn, phức tạp hơn và phạm vi bảo hiểm cá nhân cao hơn. Chính vì thường xuyên đi lại giữa các vùng, miền rộng lớn nên họ có thể tận dụng sự chênh lệch về giá trị giữa hàng hóa và tiền tệ có thể thu được lợi nhuận từ đó. Nhiều không gian rộng rãi giúp họ có tầm nhìn và khả năng quan sát tốt hơn, để họ có thể học hỏi, tiếp thu kinh nghiệm của nhiều người thành công khác và phát triển sự nghiệp của bản thân tốt hơn.

Người giàu có lối sống khoa học và lành mạnh hơn người nghèo. Tôi không nói người giàu có lối sống hoàn toàn khoa học, nhưng ít nhất nó cũng đủ giúp họ tích lũy tiền bạc và sức khỏe. Ngược lại, lối sống của người nghèo lại vô cùng phản khoa học. Tin vào điều không tưởng là mê tín của hầu hết người dân nghèo. Các vùng dân tộc thiểu số nghèo, kém phát triển hoặc kém phát triển còn nhiều hủ tục lạc hậu, thậm chí tước đoạt của cải. Mọi người tham gia các buổi lễ, lễ giảm tài chính. Điển hình như tục lệ, người chết phải ở lại 7 ngày, cả làng bắn giết trâu, bò, gà, lợn … gia đình họ đi ăn móng.

Hay uống rượu chữ L như một thói quen đã gây ra những tổn hại nghiêm trọng cho công việc của con người từ khi còn nhỏ. Thậm chí ở nhiều nước nghèo, việc sử dụng thuốc phiện và ma túy còn cao hơn.

Điều dễ thấy nhất là người Do Thái đã di cư đến nhiều nơi để làm ăn, và người Hoa cũng đến làm ăn sinh sống. Nhiều quốc gia khác nhau. Ngoài những con đường ở nước ta, có rất nhiều người nước ngoài đến đây để tìm kiếm cơ hội kinh doanh. Người giàu hiểu rõ luật hoặc có công cụ và nhân viên trợ giúp pháp lý khi cần thiết, trong khi người nghèo thì không.

Vì họ hiểu luật nên việc kinh doanh của họ thiết thực hơn. Khi cần, họ được chuẩn bị để bảo vệ tài sản, lợi ích và công việc kinh doanh của mình thông qua hệ thống tư pháp (như thám tử, luật sư tư hoặc luật sư).Sẵn sàng tham gia tranh tụng khi cần thiết, thậm chí có thể nhờ giới truyền thông tham gia để bảo vệ quyền lợi của chính mình.

Ngược lại, người nghèo thường ít hiểu biết về pháp luật, dễ bị người khác lừa gạt, sa vào kinh tế, tài sản đàng hoàng, giấy tờ mờ đục hoặc không bị người khác đe dọa nên phải bán nhà đất.

Lần thứ hai về nhà Vào những năm 2000, nhiều gia đình phải bán đất, bán nhà … bán nhà giá rẻ. Giá để người dân làm “giấy đỏ” vì có tin đồn “xã đưa sang đất”. Hay thời gian gần đây nhiều gia đình không hiểu rõ luật, pháp luật đất đai mà phải nhờ người khác làm giấy tờ, sử dụng đất gây tốn kém nhiều chi phí. Người nghèo có quan điểm rất cực đoan về người giàu. Họ thường nói rằng tiền bạc và công việc của họ đã bị người giàu lấy đi. Lúc đầu, dù chỉ mới quen trong xã hội, người nghèo tôn trọng người giàu và coi họ như thần tượng, nhưng khi họ biết nhau đủ lâu và đủ thân thiết, người nghèo sẽ có xu hướng vu khống hoặc vu khống người giàu. Những người nghèo này bị gán cho những người giàu, “vì họ xấu, vì quá giàu”, hoặc được sử dụng như một cái cớ để “những người nghèo của chúng tôi giữ gìn nhân cách trong sạch.

Thanh Tuệ

>> Bài viết chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Nên mua ô tô hay gửi tiết kiệm cho người cao tuổi?

Tôi 37 tuổi, vợ tôi 31, và con tôi 5 tuổi. Hiện tại, chúng tôi đang sống và làm việc tại Hà Nội. Bảy năm sau khi kết hôn, vợ chồng tôi có một căn hộ trị giá 2,5 tỷ USD, tiết kiệm thêm được 2 tỷ USD. Tổng thu nhập hàng năm của hai vợ chồng tôi khoảng 500 triệu đồng. Tôi đi vào cuối tuần. Tuy nhiên, vợ tôi muốn gần chỗ làm hơn và tiếp tục chạy xe ôm để tiết kiệm tiền (nhà tôi cách chỗ làm 10 km). Nếu không, vợ tôi chỉ muốn mua một chiếc ô tô rẻ và dùng số tiền kiếm được để mua đất ở ngoại ô. Vợ tôi muốn tiết kiệm tiền để tránh rủi ro.

Tôi nghĩ rằng thu nhập của tôi đủ để nuôi chiếc xe hơi, nhưng tôi cũng thừa nhận rằng ý kiến ​​của vợ tôi là hợp lý. Tuy nhiên, cá nhân tôi không muốn vợ chồng mình làm lụng vất vả rồi dành hết tiền để lo cho người già mà không được hưởng thụ cuộc sống. Theo bạn, sau này tôi có nên mạnh dạn mua một chiếc ô tô mình yêu thích và để dành tiền, hay mua một chiếc ô tô giá rẻ và đầu tư vào bất động sản như mong muốn của vợ?

Than Thanh

>> Bình luận? Phải phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


“Vốn đứng đầu từ sau cùng khi khởi nghiệp”

“Có nên tiết kiệm 2 tỷ đồng và về quê làm rau sạch?” Bạn đọc Hoc David đồng tình: – — Trước khi quyết định khởi nghiệp, hãy làm những điều sau:

1. Viết ra 100 điểm, bao gồm những thuận lợi và khó khăn khi bắt đầu.

2. Đặt điều kiện if và if (tức là trình giả lập đã được khởi chạy), nó sẽ như thế nào? anh ta? Giả sử doanh nghiệp trong tương lai sẽ nhập khẩu, giao hàng, phân phối và thu tiền, hoặc thậm chí tiền mặt?

3. Tìm những người đang làm công việc bạn sắp bắt đầu kinh doanh và phân tích họ. Xin phép họ để kiểm tra hoặc thử nghiệm bản phát hành. Bạn thậm chí có thể dành một tuần để dạo quanh cửa hàng giao hàng, xem xét các vấn đề, ghi chú và thống kê.

4. Phân tích dựa trên giả thuyết của lời chào hàng, dự đoán và mở rộng cửa hàng, cửa hàng … bạn sẽ có ngay câu trả lời.

5. Câu hỏi tiếp theo, mất bao lâu để nhận được 2 tỷ đô la Mỹ, và khi nào tôi có thể đưa bạn về và thu tiền?

6. Làm thế nào để tiến hành quản lý rủi ro và khả năng xảy ra mất mát tài sản, thiệt hại tài sản hoặc tổn thất tài chính?

Từ đó, bạn không chỉ chuyển sang ngành rau sạch mà còn có thể sang các ngành khác, bạn phải làm gì? Tôi tâm đắc với câu nói: “Muốn kinh doanh cà phê thì hãy làm công ăn lương cho quán cà phê và đừng nhúng chân vào nước” >> >> Khởi nghiệp kinh doanh bao nhiêu là đủ?

Cuối cùng, nhiều người muốn biết nên thuê hay sở hữu chúng? Câu hỏi đặt ra là khi bạn là người làm công ăn lương, bạn có phải là người phụ trách tài chính không? Hay bạn là một ông chủ thực sự? Đừng phóng đại từ “khởi nghiệp”, hãy làm việc cho một tài khoản hoặc làm việc như một nhà tuyển dụng. Mỗi chúng ta cũng làm việc cho chính mình. Làm việc với bạn có thể nhàm chán và cần phải thay đổi hoặc di chuyển, nhưng bạn cần một công thức để tính toán những việc cần làm:

1. Tổng lương và thưởng so với những người tự kinh doanh như thế nào?

2. Bạn có thể hoàn thành A một mình, mất B, đi làm để có được C, mất D, bạn phải giữ được thăng bằng hơn. Sự nhiệt tình và tâm huyết sẽ giúp nhiều người cảm thấy vui vẻ.

4. Con đường phía trước là gì? Nếu người sử dụng lao động thất bại, bạn không phải gánh khoản nợ, vì vậy quay trở lại làm việc là một lựa chọn hợp lý miễn là chúng ta cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc.

5. Nhân viên và sếp dường như là điểm đến của mọi chuyến đi. Chuyện gì sẽ xảy ra. Nếu tôi được chọn làm nghề, tôi sẽ thành công.

6. Mặt khác, khi bạn thuê và tích lũy đủ vốn, bạn có thể chọn đầu tư, cũng phù hợp với bạn, nhưng tính toán rủi ro là quan trọng. Tinh thần kinh doanh là vốn quan trọng nhất. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Vốn là yếu tố cuối cùng cần quan tâm. Điều quan trọng nhất khi khởi nghiệp là lập kế hoạch, đánh giá tính khả thi và tối ưu hóa nhân viên. Sau đó, cần vốn để làm tiếp.

>> Các ý kiến ​​chưa chắc đã nhất quán với ý kiến ​​của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Do kinh doanh khó khăn nên tôi có phải bán nhà để trả nợ không?

Tôi năm nay 29 tuổi đã có vợ và một con trai 1,5 tuổi. Từ năm 2015, tôi đã kinh doanh trò chơi điện tử. Năm 2017, gia đình tôi có mua một căn nhà tại quận Tân Phú, TP.HCM, diện tích 52m2, giá khoảng 2,8 tỷ đồng. Tôi cũng phải vay ngân hàng 1,9 tỷ đồng. Ba năm sau, tôi bán căn nhà này với giá 4 tỷ đồng. Hiện tại, bố mẹ mua cho tôi một căn nhà nhỏ 25m2 với giá 4 tỷ đô la Mỹ, nhưng ở khu trung tâm Phú Nhuận, gần nhà bố mẹ tôi – Tôi đã mở tiệm game ở đó từ năm 2015. Hiện tại nhà tôi ở Phú Nhuận cũng kinh doanh một phòng game nhỏ để lo tiền sinh hoạt hàng ngày nuôi vợ con.

Thu nhập từ phòng game Phú Nhuận khoảng 15 triệu mỗi tháng. Từ năm 2015, kinh doanh sòng bạc với cha mẹ là nguồn thu nhập chính để trả nợ ngân hàng. Tiền thuê hàng tháng là 21 triệu đô la Mỹ, và thu nhập còn lại của cửa hàng trò chơi là 30 triệu đô la Mỹ (sau khi đã trừ mọi chi phí). Nhưng mấy hôm nay kinh tế ế ẩm, kinh doanh không được như trước nên tôi định kinh doanh trở lại. Bạn đang tìm một hướng bán hàng khác?

Võ Phi Long

>> Ý kiến ​​không nhất thiết phải trùng khớp với ý kiến ​​của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


điểm số trực tiếp bet365_bet365 chau a_cách vào bet365