Nguyên tắc lựa chọn công việc trong 10.000 giờ

Mười nghìn giờ là thời gian ngắn nhất mà chúng ta cần để có được “Master” về một chủ đề nhất định. Vẫn chờ đợi những con người vĩ đại tỏa sáng, dù họ làm việc trong bất cứ ngành nghề nào, kể cả doanh nghiệp, trong thời kỳ “im hơi lặng tiếng”.

Tạm thời tôi sẽ không đề cập đến con số này là đúng hay sai, vì tôi thấy có nhiều ý kiến ​​khác nhau. Trong mọi trường hợp, để trở thành chuyên gia trong một kỹ năng nào đó, chúng ta phải dành rất nhiều thời gian, có lẽ là hàng năm trời luyện tập.

Tuần trước, tôi đi uống cà phê với Je. Anh ấy sinh năm 1999 và học kinh tế. Câu hỏi đầu tiên tôi nhận được là “Tôi có nên trở thành chuyên gia tính toán không?” .—— Người này là một người rất thông minh, thích toán học, yêu logic và tiếng Anh tốt. Tôi nghĩ bạn đủ tiêu chuẩn để trở thành chuyên gia tính toán . Nhưng điều làm tôi khó chịu là “điều gì sẽ xảy ra nếu tôi nhận ra rằng tôi không thích nó trong ba năm nữa?” .—— Với suy nghĩ kiểu này, ai cũng lo lắng về việc làm thế nào trước khi quyết định dành thời gian để làm chủ một lĩnh vực nào đó Chọn lĩnh vực “đúng” đáng để bỏ ra nhiều thời gian?

>> Tôi 30 tuổi như thế nào

10.000 Đây là một con số rất lớn Giả sử rằng chúng ta tiếp tục đầu tư thời gian vào một lĩnh vực nào đó, và chúng ta phải làm việc 4 ngày một ngày và 6 ngày một ngày. Zhou (liên tục trở lại), đây sẽ là một khoảnh khắc trong 8 năm nữa. Làm thế nào để tôi quyết định chọn một nghề nghiệp mà tôi có thể làm việc trong 8 năm tới? Những câu hỏi sau có thể được hỏi:

1. Tôi thích gì?

Khi bạn trai của bạn nhận ra rằng anh ấy yêu toán học, thích chơi cờ vua, thích giải quyết những vấn đề khó, thích những điều logic thì nghề đó sẽ phù hợp với bạn. Hợp lý. Cũng chính vì em là đứa thích tán gẫu (em có sở thích tán gẫu với người lạ) nên em nói nhiều cũng không có gì ngạc nhiên.

2. Tôi là gì? Tôi có ổn không? – – Ngôn ngữ tiếng Anh? Quản lý dự án? Phần mềm (phần mềm, lập trình)? Đại học nghiên cứu chuyên ngành? Có lẽ học bảo hiểm và xin việc vào công ty bảo hiểm chắc chắn sẽ tốt hơn bất cứ chuyên ngành nào.

Hay giống như tôi học chuyên ngành quản lý nhân sự, tôi cũng là chuyên ngành nhân sự, nên khi chúng ta đi làm, săn đầu người cũng tốt. Hoặc, nếu tôi đang ở trong một ngành không chính xác, thì tôi sẽ làm đủ nghiên cứu và thực hành về nó.

3. Thế giới cần gì?

Có hai điều mọi người có thể nghiên cứu.

Xu hướng, tức là tương lai của ngành trong 3-5-10 năm tới. Nếu bạn đọc các tài liệu khác nhau, hãy tìm hiểu xem ngành nào sẽ “chiếm” ngôi “trong vòng mười năm tới tại Việt Nam, công việc hiện tại và tương lai Nhu cầu và xu hướng thay đổi nghề nghiệp là gì?

Sứ mệnh và tầm nhìn của bạn là gì? Bạn muốn gửi thông điệp gì đến cộng đồng, và giá trị của bạn dành cho cộng đồng? Giống như một tác phẩm kinh điển trong cuốn sách “Thứ ba và Mori” Cũng như vậy, tôi nhớ Morrie luôn tự hỏi mình một câu: “Sau khi chết, tôi muốn bia mộ của mình cháy lên làm gì? “. Không ai đạt đến mốc 10.000 giờ, hoặc có người dành cả cuộc đời để” tìm kiếm “mục tiêu trong cuộc sống và luôn tự hành hạ bản thân để” đi chậm “hoặc” đi đường vòng “mà không tìm được ikigai. Tôi không biết đó có phải là áp lực về tinh thần trách nhiệm của tôi khi “nhấc chân” lên hay không – một số người bạn đã làm việc từ sáu đến bảy năm, nhưng vẫn muốn biết, tôi không thích điều đó, hãy ở lại ngã ba đường và chuyển sang một phần khác Hãy làm việc hay tiếp tục “chịu đựng” công việc hiện tại của bạn.

Nếu bạn quyết định “thay đổi” sau khi đi làm được vài năm thì đó cũng là một quyết định “ly hôn”. Tôi sẽ tiếp tục và bắt đầu một mối quan hệ mới, có lẽ tôi sẽ Hãy tìm “Tình yêu đích thực” trong công việc tiếp theo của bạn.

Trang Nguyễn

>> Bài viết này không nhất thiết phải khớp với những điểm chính của VnExpress.net. Đăng tại đây.


Người đàn ông trung niên đang đi về nhà trên phố

Nhà thiết kế cho biết, sau khi rời Hà Nội trở về quê hương và tự mình thành lập một “vương quốc”, nhiều độc giả đã chia sẻ ước mơ được bỏ phố, về quê sống an nhàn, năm nay đã gần 40 tuổi. Người đẹp vốn sinh ra và lớn lên. Hơn 30 năm nay, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chuyển ra thành phố ngoại thành Hà Nội chứ đừng nói đến vùng quê.

Nhưng, cách đây 5 đến 6 năm, khi tôi lái xe đi, tôi đã thay đổi ý định ở Tây Bắc Tây Nguyên-Đông Bắc. Người dân vùng cao tuy thiếu thốn về vật chất, khó khăn trong cuộc sống, nhưng vì môi trường tự nhiên trong lành, không bị ô nhiễm nên họ được yên vui trong một môi trường tươi đẹp. — Bây giờ, tôi muốn gây quỹ đủ cho Y Sapa, Tý hoặc Hà Giang để xây nhà bằng vật liệu thô, làm vườn, quản lý gia đình chủ và cung cấp quán cà phê cho khách du lịch ba lô. Tôi cũng sẽ sống ở đó.

Một độc giả có nickname Trai Dat To cho biết, anh đã có cuộc sống ổn định ở Hà Nội sau tuổi trung niên, hiện anh đang chuẩn bị về nước sinh sống: – Tôi cũng đến, tôi xuất thân từ một gia đình nghèo ở nông thôn ở huyện Phú Thọ. (Phú Thọ) lên Hà Nội, em lên Hà Nội nuôi bản thân học đại học, không dám xin tiền bố mẹ vì nhà rất nghèo. Hiện tại, tôi nhớ Hà Nội và làm việc ở góc vườn như một nhà văn để 45-50 tuổi được về quê. Giờ tôi không về quê được vì còn hai con học hành, nhà cửa và vợ chồng tôi đi làm.

Tôi biết ở Hà Nội làm được bao nhiêu việc, 45 tuổi thuê nhà Hà Nội kiếm thêm thu nhập, lo cho gia đình, bố mẹ, vợ con.

Tôi đã gom được 3000m2 đất ở quê và xây hàng rào 1000m2 rất đẹp. Một trong những ngôi nhà có mái tôn chắc chắn, tất cả các bếp đều rộng hơn 130m2, tôi đủ tiền mua một cái. Một vườn lan với hơn 900 giò, cây cảnh và vườn bưởi, vườn xoài, vườn mít, vườn rau vài luống, vài ba con gà, ba con lợn đến lò mổ. Sắp tới, tôi định đào thêm ao mà không cần xin giấy phép. Từ nay bố mẹ tranh thủ tuổi già để một mình chăm sóc vườn tược.

Tình Bạn Toàn Diện

>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Hơn 10 năm làm lụng vất vả vẫn không thoát được nghèo.

Tôi năm nay 30 tuổi, rời quê lên Sài Gòn học tập và làm việc đã hơn 10 năm. Mặc dù tôi không giàu có, tôi sống một cuộc sống nghèo khó và bây giờ đang có một cuộc sống tốt hơn, nhưng tôi cũng đã trải qua nhiều khó khăn và vấp ngã, gặp nhiều hoàn cảnh sống khác nhau, mặc dù kinh nghiệm sống của tôi không phong phú, nhưng Điều này đủ giúp tôi đạt được một điều: nghèo khó có thể do môi trường hoặc do lười biếng, giàu có cũng có thể do năng lực cá nhân hoặc do may mắn. Đối với tôi, điều quan trọng nhất của cuộc đời không phải là tiền hay ít tiền, mà là đạo đức con người.

Bố mẹ tôi là người dân tộc thiểu số và sống ở vùng sâu, vùng xa của cao nguyên miền Trung. Cha mẹ không biết chữ và chỉ nói được vài từ tiếng phổ thông. Tôi sống trong làng quanh năm đi lại, không điện, không có cơ hội tiếp thu kiến ​​thức và tiến bộ của khoa học kỹ thuật. Bố mẹ tôi làm việc rất chăm chỉ, nhưng nghèo vẫn ít.

Từ năm 2000, nhà nước bắt đầu quan tâm, đầu tư, hỗ trợ: làm đường, cấp điện, xuống giống, trồng cây, đắp đập … Kinh tế gia đình tôi tương đối, nhưng chỉ đủ ăn chứ không giàu. Hồi học mẫu giáo, tôi thường bỏ trốn vì không thích học, cô giáo nói được tiếng phổ thông, nói được tiếng dân tộc K’Ho. Tôi không hiểu những gì bạn đang nói, và bạn cũng không hiểu những gì tôi đang nói. Nhiều lần tôi bị cô ấy đánh vì tôi không hiểu lời cô ấy nói (rất đau, tay tôi sưng tấy và đỏ).

Hồi học tiểu học, tôi học giỏi toán, nhưng chính tả và viết tiếng Việt thì tệ quá. Vì lượng từ vựng thông thường ít ỏi nên tôi rất khó viết. Tôi đã từng không biết cách diễn đạt ý của mình bằng tiếng Quan Thoại, vì vậy tôi đã viết bằng chữ quốc ngữ và bị phạt. Khi học cấp 2 và cấp 3, tôi có thể nói tiếng Việt thành thạo, học rất giỏi và luôn là người giỏi nhất lớp.

Trường cấp 3 ở xa nơi tôi ở và không có ký túc xá nên tôi phải thuê phòng. Căn nhà trọ gần đó có tiền thuê nhà hàng tháng là 200.000, số tiền đó của bố mẹ tôi. Học phí thì em miễn thuế, em chỉ cần đóng một ít tiền, sách vở thì em mượn của trường … Vậy là bố mẹ kiếm được bao nhiêu cũng đủ lo cho em gái ăn học, ngoài ra không có vốn phát triển kinh tế, vay ngân hàng. Nó cũng không thể. Vì vậy, bố mẹ tôi còn rất nghèo.

>> “Tiết kiệm tiền để không trở nên nghèo”

Khi tôi đi học ở Sài Gòn, tôi đã xin lời khuyên. Ngay cả khi tôi đã chứng minh với bảng điểm rằng chúng là khả năng của tôi, tôi vẫn bị từ chối vì tôi đến từ một dân tộc thiểu số. Nhiều người không đọc mà ném thẳng học bạ của tôi xuống sàn. Tôi đã từng xin vào làm thu ngân trong một siêu thị, nhưng vì ngoại hình gầy gò đen nhẻm hơn là xinh xắn nên tôi không thể nhận lời. Trong thời gian học, tôi chỉ có thể xin việc làm thêm: rửa bát và phát tờ rơi quảng cáo. Công việc này không phụ thuộc vào chủng tộc và không yêu cầu ngoại hình, nhưng vất vả và lương thấp. Tôi không có thời gian và tiền bạc để học tiếng Anh hay đến trung tâm tin học. Những lúc rảnh rỗi, tôi chỉ biết mày mò sách vở tự học.

Khi ra trường và đi xin việc, tôi không được tuyển dụng vì những lý do sau: một là không xinh, không có chứng chỉ tin học và tiếng anh, không có kinh nghiệm. .. Vài lần như vậy, tôi đã quen và không còn thấy đau nữa. Sau này đi làm có tiền mua quần áo, chăm sóc sắc đẹp nên khi chuyển việc, tìm việc ở các công ty khác sẽ thuận lợi hơn nhiều so với khi ra trường. Khi tôi sinh con (làm mẹ đơn thân) lần đầu, cuộc sống trở nên khó khăn và vô vọng. Khó khăn này là lỗi của tôi, không phải hoàn cảnh của tôi, đây là sự lựa chọn sai lầm của tôi. Sau đó, tôi quay lại xin việc nhưng hầu hết các nơi tôi phỏng vấn đều không nhận vì tôi có con nhỏ, sẽ ảnh hưởng đến công việc. Khi không tìm được việc làm, tôi lao động chân tay đủ thứ để tự “kéo” mình.

Tôi có thể sống một cuộc sống tốt hơn với trình độ, học vấn, kinh nghiệm và một chút ngoại hình của mình. Nhưng có những bà mẹ đơn thân khác lại không may mắn như vậy. Họ đã tranh nhau chuyện cơm, áo, gạo, tiền.

Uyên Ka

>> Ý kiến ​​không nhất thiết phải trùng khớp với ý kiến ​​của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Tôi muốn bỏ bằng cấp làm thợ cắt tóc và sau đó thi lại đại học ở tuổi 27

Tôi 27 tuổi (sinh năm 1993) và độc thân, là con một trong gia đình. Năm 2011, tuy học lực không đứng đầu nhưng tôi vẫn nằm trong tốp 10 của trường. Vì vậy, em rất tự tin đăng ký nguyện vọng y khoa và được 22 điểm. Năm đó điểm chuẩn là 23 nên tôi trượt.

Vào thời điểm đó, ứng viên đã sống sót và chết với điều ước này, nhưng bây giờ anh ta không có cơ hội để hoàn thành bài kiểm tra ống hút. Hoặc đi học cao đẳng hoặc đại học. Tôi đã chọn thi năm 2012, nhưng đời không như là mơ.

Vào ngày 9 tháng 10 năm 2011, tôi đăng ký vào trường tin học. Không may trong quá trình nhập học, tôi gây tai nạn giao thông và bị khởi tố hình sự nên nhà trường từ chối. Tôi bị kết án tù, nhưng bị phạt quản chế, cộng với thời gian thử thách, tổng cộng gần 7 năm. Những người bị kết án không được dự thi đại học. Từ khi bắt đầu theo học các ngành, làm việc trong các ngành nghề khác nhau trong xã hội, và từ rất lâu sau khi làm nghề cắt tóc, ước mơ học lớp của tôi đã chấm dứt. Trong 10 năm kể từ khi tôi thi trượt đại học, và 10 năm kể từ ngày khủng khiếp đó, tôi đã tích lũy được rất nhiều tiền, nhưng không phải là quá nhiều.

Tôi nghĩ nếu tôi tiếp tục cắt tóc trong 10, 20 năm nữa, kể cả khi tôi chết, tôi sẽ chỉ là một thợ làm tóc. Tuy nhiên, nếu tôi thi lại, tôi sẽ có cơ hội đỗ đại học, của cải gác lại, nhưng chắc chắn tôi sẽ trở thành bác sĩ trong 10 năm tới.

Do không gắn bó trọn đời với nghề tóc nên em dự định năm 2021 sẽ thi vào ĐH Y Đà Nẵng (bằng khả năng của em). Em xin hỏi anh có nên bắt đầu lại cuộc sống sau 28 tuổi không, và cho em lời khuyên thẳng thắn. Xin cảm ơn.

Hoàng

>> Bài viết này không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Mong đợi-Thất vọng ngày họp lớp

Độc giả của VnExpress bày tỏ sự đồng cảm với tác giả câu chuyện này, “Về già mới được tham gia họp lớp” Họ chia sẻ quan điểm thực tế:

Sau buổi họp lớp, đây cũng là tâm trạng của tôi. Đó là lý do tôi không muốn trở lại lớp học sau gần 20 năm ra trường. Những ngày chuẩn bị họp lớp, em rất háo hức và háo hức khi được gặp lại các bạn cũ, cùng nhau ăn cơm, ăn uống vui vẻ. Nhưng khi chúng tôi gặp nhau và hỏi một số câu hỏi hài hước, nhiều nhóm và chủ đề xuất hiện. Sau đó, tôi không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ lại đi họp lớp. Tôi quá khắt khe hay ích kỷ?

Phannkhoi

Không phải ai cũng vậy, nhưng tôi phải thừa nhận rằng hầu hết các buổi tụ tập của lớp đều như thế này. Điều này cũng xảy ra với cuộc họp lớp của chồng tôi ở tuổi năm mươi. Mục đích chính của các cuộc họp nhóm là tìm kiếm đối tác làm ăn. Họ cũng “biến mất” sau khi không thấy lợi ích gì. Người vay không có khả năng trả nợ và rủ đi nhậu nhưng không bao giờ cùng nhau trả. Đây là lý do tại sao chồng tôi cũng bị loại khỏi những người bạn này sau khi nhận ra điều đó.

Sakura72

Mình thấy ý của tác giả rất đúng, mình từng là lớp trưởng nhưng vì lo lắng nên không muốn triệu tập các bạn trong lớp. Tôi chỉ thấy những người bạn cũ có mối làm ăn muốn gặp gỡ và bày tỏ ý kiến. Tôi nghĩ những cuộc tụ tập trong lớp nên có khi bạn về già, khi bạn coi việc trở nên nổi tiếng thì tiền không phải là thứ quan trọng nhất.

Thanhthuylt81

Tập hợp lớp ít quá, lại chứa đựng đủ thứ (xưa nay thiên nhiên vạn sự như ý, vì “đất nước dễ đổi, bản tính khó dời”). Vì vậy, tham gia lớp học với những câu chuyện vui vẻ là một ý tưởng lạc quan. Thích hợp nhất cho những người thỉnh thoảng cần gặp gỡ và tiệc tùng. Nếu không, tốt hơn hết bạn đừng rơi vào trường hợp nhìn thấy chính mình, vì đây là cách làm sai lầm.

Tôi đã thấy nó kể từ buổi học đầu tiên ở các lớp khác nhau. Tôi không bao giờ đi họp lớp thứ hai nữa. Tôi chỉ đến thăm cô giáo cũ đầu tiên khi tôi có cơ hội, nhưng không phải trong lớp.

Ruan Hong

>> “Hội bạn cùng lớp là nơi khoe tiền, con cái” — Đồng thời, có nhiều ý kiến ​​cho rằng không nên kỳ vọng quá nhiều vào họp lớp để rồi thất vọng tràn trề: – — Hầu hết các bạn học cấp 3 đều là hồi ức, sau bao năm không gặp gỡ, tiếp xúc với mọi người, chưa chắc đã gọi “em”. Nhiều người trong số họ có địa vị xã hội và luôn nắm bắt cơ hội để khám phá xem liệu họ có thể trở thành đối tác của nhau hay không. Những người không có địa vị xã hội thì đọc truyện cổ và hỏi cuộc sống có khó khăn không, có giúp được gì không? Người tự ti và mặc cảm sẽ bị tổn thương khi không bằng người khác. Điều này đang làm hại chính bạn. Khi có người hỏi tôi một câu, tôi chỉ nói: “Gia đình, vợ con đầy đủ, nhà cửa, xe cộ, vật chất không thiếu, ngày ăn ba bữa, không lo đói kém, mở to mắt ra không ai coi thường. Không ai giỏi hơn tôi. Suy cho cùng, họp lớp chỉ là một hình thức giao tiếp xã hội.

Lin

Tôi cảm thấy mình là một nhà văn và một vài người bạn. Bây giờ, tôi bắt đầu nghĩ về lý do tại sao Đó là vì bạn muốn cái gọi là bữa tiệc của lớp đưa bạn trở về những ngày xưa tươi đẹp. Nhưng thực tế không như thơ. Ngày xưa lớp có 40 đứa, tính ra thì ai cũng tính, trừ một số ít chơi với nhau. Ngoài con cái ra, họ không thực sự thân thiết.

Sau đó, trong 20 đến 30 năm của cuộc sống xã hội, mỗi người đều kể câu chuyện của riêng mình, họ có những người bạn khác, những mối quan hệ khác: bạn đại học, bạn kinh doanh, Đồng nghiệp … tình huống trong bài thơ là gì? Giống như tôi, những người bạn cấp ba của tôi sống trong cùng một thành phố, và tôi đón những đứa trẻ cùng trường mỗi ngày, nhưng tôi đã ngồi với nhau 20 năm.

Natuan66

Tuần trước mình có đám bạn năm nhất 20 tuổi tụ tập. Mình mời hai cô giáo cũ. Mọi người rất vui vẻ, hạnh phúc, hát hò và thắc mắc về nhau, rất vui, và mình đặt lịch 5 năm một lần … rất vui nữa Di chuyển. Chắc cũng phụ thuộc vào tập thể, không phải lớp nào cũng giống nhau. Đừng mong đợi gì cả, tự nhiên sẽ thấy vui và nản khi làm quen với những người bạn cũ nhiều kỷ niệm sống lại mà chỉ kể chuyện cũ ngày xưa.- — Trâm

Chân lý cái gì cũng có mặt tích cực, họp lớp rất có ích để anh em tụ tập trao đổi, nhiều khi nhìn vào là đủ, tuy nhiên cũng có nhiều mặt tiêu cực, không có chuyên môn giám sát Chán lắm: tiền bạc, vợ con, nhậu nhẹt, karaoke, ngoại tình … Dễ đạt được .. Dù là nói về những hoạt động tự phát, nếu không phù hợp thì có quyền không tham gia, về già chỉ thích thôi. Nơi vắng vẻ .—— Người lang thang và người lữ hành

Tổng hợp của Thành

>> Các ý kiến ​​chưa chắc đã phù hợp với ý kiến ​​của VnExpress.mạng lưới. Xuất bản tại đây.


Mong đợi-Thất vọng ngày họp lớp

Độc giả của VnExpress bày tỏ sự đồng cảm với tác giả câu chuyện này, “Về già mới được tham gia họp lớp” Họ chia sẻ quan điểm thực tế:

Sau buổi họp lớp, đây cũng là tâm trạng của tôi. Đó là lý do tôi không muốn trở lại lớp học sau gần 20 năm ra trường. Những ngày chuẩn bị họp lớp, em rất háo hức và háo hức khi được gặp lại các bạn cũ, cùng nhau ăn cơm, ăn uống vui vẻ. Nhưng khi chúng tôi gặp nhau và hỏi một số câu hỏi hài hước, nhiều nhóm và chủ đề xuất hiện. Sau đó, tôi không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ lại đi họp lớp. Tôi quá khắt khe hay ích kỷ?

Phannkhoi

Không phải ai cũng vậy, nhưng tôi phải thừa nhận rằng hầu hết các buổi tụ tập của lớp đều như thế này. Điều này cũng xảy ra với cuộc họp lớp của chồng tôi ở tuổi năm mươi. Mục đích chính của các cuộc họp nhóm là tìm kiếm đối tác làm ăn. Họ cũng “biến mất” sau khi không thấy lợi ích gì. Người vay không có khả năng trả nợ và rủ đi nhậu nhưng không bao giờ cùng nhau trả. Đây là lý do tại sao chồng tôi cũng bị loại khỏi những người bạn này sau khi nhận ra điều đó.

Sakura72

Mình thấy ý của tác giả rất đúng, mình từng là lớp trưởng nhưng vì lo lắng nên không muốn triệu tập các bạn trong lớp. Tôi chỉ thấy những người bạn cũ có mối làm ăn muốn gặp gỡ và bày tỏ ý kiến. Tôi nghĩ những cuộc tụ tập trong lớp nên có khi bạn về già, khi bạn coi việc trở nên nổi tiếng thì tiền không phải là thứ quan trọng nhất.

Thanhthuylt81

Tập hợp lớp ít quá, lại chứa đựng đủ thứ (xưa nay thiên nhiên vạn sự như ý, vì “đất nước dễ đổi, bản tính khó dời”). Vì vậy, tham gia lớp học với những câu chuyện vui vẻ là một ý tưởng lạc quan. Thích hợp nhất cho những người thỉnh thoảng cần gặp gỡ và tiệc tùng. Nếu không, tốt hơn hết bạn đừng rơi vào trường hợp nhìn thấy chính mình, vì đây là cách làm sai lầm.

Tôi đã thấy nó kể từ buổi học đầu tiên ở các lớp khác nhau. Tôi không bao giờ đi họp lớp thứ hai nữa. Tôi chỉ đến thăm cô giáo cũ đầu tiên khi tôi có cơ hội, nhưng không phải trong lớp.

Ruan Hong

>> “Hội bạn cùng lớp là nơi khoe tiền, con cái” — Đồng thời, có nhiều ý kiến ​​cho rằng không nên kỳ vọng quá nhiều vào họp lớp để rồi thất vọng tràn trề: – — Hầu hết các bạn học cấp 3 đều là hồi ức, sau bao năm không gặp gỡ, tiếp xúc với mọi người, chưa chắc đã gọi “em”. Nhiều người trong số họ có địa vị xã hội và luôn nắm bắt cơ hội để khám phá xem liệu họ có thể trở thành đối tác của nhau hay không. Những người không có địa vị xã hội thì đọc truyện cổ và hỏi cuộc sống có khó khăn không, có giúp được gì không? Người tự ti và mặc cảm sẽ bị tổn thương khi không bằng người khác. Điều này đang làm hại chính bạn. Khi có người hỏi tôi một câu, tôi chỉ nói: “Gia đình, vợ con đầy đủ, nhà cửa, xe cộ, vật chất không thiếu, ngày ăn ba bữa, không lo đói kém, mở to mắt ra không ai coi thường. Không ai giỏi hơn tôi. Suy cho cùng, họp lớp chỉ là một hình thức giao tiếp xã hội.

Lin

Tôi cảm thấy mình là một nhà văn và một vài người bạn. Bây giờ, tôi bắt đầu nghĩ về lý do tại sao Đó là vì bạn muốn cái gọi là bữa tiệc của lớp đưa bạn trở về những ngày xưa tươi đẹp. Nhưng thực tế không như thơ. Ngày xưa lớp có 40 đứa, tính ra thì ai cũng tính, trừ một số ít chơi với nhau. Ngoài con cái ra, họ không thực sự thân thiết.

Sau đó, trong 20 đến 30 năm của cuộc sống xã hội, mỗi người đều kể câu chuyện của riêng mình, họ có những người bạn khác, những mối quan hệ khác: bạn đại học, bạn kinh doanh, Đồng nghiệp … tình huống trong bài thơ là gì? Giống như tôi, những người bạn cấp ba của tôi sống trong cùng một thành phố, và tôi đón những đứa trẻ cùng trường mỗi ngày, nhưng tôi đã ngồi với nhau 20 năm.

Natuan66

Tuần trước mình có đám bạn năm nhất 20 tuổi tụ tập. Mình mời hai cô giáo cũ. Mọi người rất vui vẻ, hạnh phúc, hát hò và thắc mắc về nhau, rất vui, và mình đặt lịch 5 năm một lần … rất vui nữa Di chuyển. Chắc cũng phụ thuộc vào tập thể, không phải lớp nào cũng giống nhau. Đừng mong đợi gì cả, tự nhiên sẽ thấy vui và nản khi làm quen với những người bạn cũ nhiều kỷ niệm sống lại mà chỉ kể chuyện cũ ngày xưa.- — Trâm

Chân lý cái gì cũng có mặt tích cực, họp lớp rất có ích để anh em tụ tập trao đổi, nhiều khi nhìn vào là đủ, tuy nhiên cũng có nhiều mặt tiêu cực, không có chuyên môn giám sát Chán lắm: tiền bạc, vợ con, nhậu nhẹt, karaoke, ngoại tình … Dễ đạt được .. Dù là nói về những hoạt động tự phát, nếu không phù hợp thì có quyền không tham gia, về già chỉ thích thôi. Nơi vắng vẻ .—— Người lang thang và người lữ hành

Tổng hợp của Thành

>> Các ý kiến ​​chưa chắc đã phù hợp với ý kiến ​​của VnExpress.mạng lưới. Xuất bản tại đây.


Người già không có gánh nặng chăm sóc nhau cùng con cái.

Có một bức ảnh kể một câu chuyện vui thế này: Cảnh 1, hai vợ chồng hoa khôi hạnh phúc cho biết họ hạnh phúc như truyện cổ tích vì không có con. Nhà bên cạnh thường cười đùa, họ bận rộn với công việc và chăm sóc con cái. Đổ nước. Khi vợ chồng họ làm trò vui, con cháu sum vầy. Nhưng tôi thấy điều này không phải là vô lý cho lắm và tôi có những điểm cần nói như sau: Sinh con hay không là quyền tự do lựa chọn của mỗi cặp vợ chồng. Tuy nhiên, đối với một xã hội nông nghiệp như nước ta, có con vẫn là một điều hạnh phúc. Chụp ảnh với nhiều nước phát triển (chẳng hạn như Nhật Bản). Ông già neo đơn nơi xứ người này đã chết ở nhà mấy ngày nay mà đau xót không ai biết. Và tôi thật khó hiểu khi ngày càng có nhiều người trong chúng ta ủng hộ việc không có con. -Người già thường hoài cổ. Họ nhớ chuyện xưa, kể chuyện xưa nuôi dạy con cháu cho vơi bớt đau thương. Điều đáng mừng nhất là có các em nhỏ bên cạnh để thăm nom, chăm sóc và trò chuyện.

Nhiều người sẽ nói cố gắng tiết kiệm tiền và thuê vú em tốt nhất hoặc viện dưỡng lão tốt nhất. Nhưng họ đã tính đến cảnh bị tấn công bất ngờ chưa? Nếu hai vợ chồng chết, ai sẽ giúp đỡ và chăm sóc họ? Nếu người chồng hoặc người vợ còn sống, liệu tất cả những điều này có đổ lên vai một ông già?

Thái

>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


5 sai lầm khiến phụ nữ trở thành nạn nhân của bạo lực

Đọc bài “Có nên tha thứ cho chồng sau khi bị đánh?”, Tôi thấy rằng đây là một trong những ví dụ kinh điển về việc phụ nữ Việt Nam thường xuyên phải chịu đựng. Trước hết, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận bạo lực gia đình (dù nạn nhân là nam hay nữ). Tuy nhiên, cũng cần phải nhắc lại một lần nữa rằng, những người đang trong tình trạng hòa bình sẽ không tự dưng kéo vợ, chồng vào chiến tranh (trừ những trường hợp đặc biệt). Vì vậy, khi chuyển nhà bạn hãy bình tĩnh xem xét những lý do sau: 1. Bạn có bất kính với bố mẹ vợ hoặc chồng không?

2. Bạn có xúc phạm chồng hoặc vợ của bạn không?

3. Bạn đã từng “khủng bố” chồng hoặc vợ mình bằng cách bạo lực (về thể chất và tình cảm)?

4. Bạn có đang bị chứng “té xỉu” (cờ bạc, rượu chè, trai gái, nghiện hút) không?

5. Bạn có độc lập, độc lập về thể chất và tinh thần không?

Sau khi đọc 5 tiêu chuẩn trên mà không thấy điểm mấu chốt nào, nghĩa là bạn đúng và đối thủ của bạn sai. Trong câu chuyện này, người vợ phải chịu ba hoặc năm điều: người chồng bạo hành tinh thần và thiếu tự chủ trong sinh hoạt, đặc biệt là chuyện ăn uống ở đây. Nguyên nhân của tình trạng này có thể rất nhỏ, chỉ là một bữa cơm tối nhưng do thói nghiện ngập, thiếu tôn trọng trong cuộc sống nên sẽ mang đến những hậu quả đáng tiếc.

Tất nhiên, tôi không thể chịu đựng được hành vi này. Bạo hành vợ chồng, nhưng đôi khi chúng ta phải nhìn nhận vấn đề một cách trung thực, tìm ra nguyên nhân sâu xa của vấn đề và tránh nó trong tương lai. Phụ nữ Việt Nam luôn muốn lấy một người Tây hơn là bạo lực, được sủng ái và ngưỡng mộ như chồng tôi. Nhưng, bạn có bao giờ nghĩ: Liệu mình có thể hành động như một phụ nữ phương Tây? Chị có độc lập, tự chủ, mạnh mẽ và tôn trọng chồng như phụ nữ phương Tây? Hãy cải thiện trước khi hỏi người khác. Đây là chìa khóa của hạnh phúc gia đình.

Minh

>> Bạn có đồng ý với quan điểm trên không? Xuất bản tại đây. Các ý kiến ​​chưa chắc đã phù hợp với ý kiến ​​của VnExpress.net.


“Đi ăn và hát karaoke còn hấp dẫn hơn đọc sách và xem phim”

Sau khi nhiều người Việt thích quan điểm “nhậu nhẹt hát karaoke vì không còn lựa chọn nào khác”, bạn đọc Nguyễn Hữu Hào cho rằng: Tôi tôn trọng quan điểm của tác giả, nhưng tôi nghĩ tại sao người lao động không làm điều này. Chọn giải trí, chẳng hạn như phim hoặc rạp hát? Không phải vì không đủ tiền mà vì nó không hấp dẫn.

Một độc giả cùng quan điểm, Lê Khánh Trung, đưa ra ví dụ: với giá 200.000 đồng một người, anh đã có thể mua được hai vé xem phim trong rạp. Và tôi có thể chắc chắn rằng so với karaoke, phim mang lại nhiều hứng thú và cảm xúc tích cực hơn. Tương tự, bạn có thể mua ít nhất ba cuốn sách để đọc trong cả tuần với điều kiện bạn phải trả 200.000 đồng. Vì vậy đừng nói vì nghèo mà phải đi hát karaoke, điều quan trọng là tôi không được học cao nên đã chọn cách giải trí bình dân.

Độc giả May Quan Hoang: Nói thẳng ra là họ không hiểu tôi không hiểu nên không thích. Cũng giống như xem bóng đá, người hiểu bóng đá sẽ cảm thấy dễ chịu, nếu không hiểu sẽ nói: “Không có gì để xem, có 22 cầu thủ tranh bóng.” Xem nhạc kịch là một chuyện, hiểu điều đó. Vâng, nếu bạn không hiểu, thì thật buồn ngủ. Đọc sách cũng vậy. Nếu tôi thích nó, tôi sẽ quên thời gian; nếu tôi không thích nó, tôi sẽ mở cuốn sách khi tôi không thích nó. Anh trai tôi có thể ngồi trong phòng âm nhạc trong vài giờ. Tôi làm. Bạn có hiểu không? Độc giả Phạm Điệp (Phạm Điệp) từng cho rằng vấn nạn nhậu nhẹt, hát karaoke nằm ở nền tảng văn hóa yếu: khi tổ chức thi vẽ, thú vui tao nhã của người xưa cần có người mang theo. Xét về cảm giác, tâm hồn và mức độ. Ca hát (karaoke) và ăn uống chỉ là cách để kích thích các giác quan. Hãy tìm một số kích thích để loại bỏ sự nhàm chán và trống rỗng. Không chỉ là tiền, mà tiền có thể được chuyển từ người khác sang người khác.

Bạn đọc Mai Nguyên: Hát tại nhà quả thực là lựa chọn hàng đầu của người lao động. Họ thích uống rượu, ca hát và giao lưu. Họ chỉ biết mình hạnh phúc nên mặc kệ nỗi đau của người khác. Vì vậy, các xã, khu vực phải nhắc nhở, không được làm ngơ.

Hữu Nghị tóm tắt

>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Mất tất cả ở tuổi 29, làm lại từ đầu ở tuổi 30

Một số điều bạn đã trải qua sẽ không thể khôi phục lại được, dù bạn có khao khát, khao khát, khao khát thì thời gian cũng sẽ không quay trở lại. Khi đánh mất tuổi trẻ, bạn sẽ tiếc nuối cho chính mình, thời gian không quay lại với bạn, không phải là không có gì.

Chỉ cần bạn còn trẻ, bạn sẽ nhìn thấy mọi thứ xung quanh mình. Đẹp và thấy cuộc sống bình yên. Nhưng khi cơn bão đến gần, bạn nhận ra rằng mình đã muộn.

Thời gian giống như một sát thủ vô hình, sẽ không đợi đến khi bạn lớn lên mới tự sát. Khi còn nhỏ sẽ không cố gắng xây dựng con đường cho riêng mình, khi lớn lên sẽ chỉ có một con đường đúng đắn, không những không có lựa chọn mà còn có thể chật vật trên chính con đường đó. — >> “Nghèo” là lỗi của bạn-nếu 27 tuổi bạn làm chủ mọi thứ, 29 tuổi mất tất cả, 30 tuổi bắt đầu lại, bạn thì sao? Bạn cảm thấy buồn, có trách nhiệm hoặc đang gặp khó khăn. Nếu bạn nói rằng bạn sẽ làm việc chăm chỉ, cố gắng thay đổi, cố gắng học hỏi kinh nghiệm, bạn có chắc mình sẽ hành động ngay không?

Hoặc dùng chính miệng của mình để nói, rồi cuối cùng là một con số không (zero) gợi cảm, và cuối cùng đổ lỗi cho số phận là không cố gắng, vì không có thời gian để thay đổi. Do đó, cuối cùng bạn là mèo hay hổ trong xã hội này.

Tuổi trẻ của bạn, tuổi trẻ của tôi và của tất cả mọi người. Dù có thất bại, dù có vấp ngã cũng không thể bước đi. Bây giờ, bạn có muốn phó mặc cho số phận và từ bỏ mọi thứ hay che đậy vết thương lòng mà bước tiếp. Thành công của bạn nằm ở quá trình chứ không phải mục tiêu. Ngay cả khi bạn không về đích, ít nhất bạn vẫn vượt qua vạch xuất phát. Muốn lên núi thì phải leo núi, không dám đi thì ở chân núi mãi. Tương lai, sự nghiệp và sự giàu có của bạn nằm trong tay bạn, và bạn chưa bao giờ nghĩ rằng Chúa sẽ giữ bạn lại cho bạn. Bạn muốn mua hàng giá rẻ hay bạn muốn cân nhắc mua hàng là tùy ở bạn.

Thời gian, tuổi trẻ, tuổi trẻ mang đến cho bạn tất cả, và thậm chí cuốn đi tất cả mọi người. Nếu bạn không hiểu, nếu bạn không biết đấu tranh cho chính mình, thì làm sao bạn có thể nghĩ đến người khác. Muốn yêu nhưng lại lo không lo được cho người khác, trên đời này chẳng ai muốn lấy một người phụ bạc, thiếu chí khí, thậm chí là ỷ lại vào mệnh trời. -Khi bạn ở tuổi đôi mươi, hãy mơ, hãy cứ mơ, và hãy bay. Sau khi ra trường và đi làm, bạn sẽ phải đối mặt với ước mơ tương tự, nhưng đừng sợ, vì nếu không có ước mơ này thì bạn vẫn mơ rơi xuống vực thẳm. Hãy mơ rằng bạn là nhân vật chính.

Bạn chỉ muốn tin tôi một lần, nếu bạn tiếp tục bước đi, bạn có thể nhìn thấy Cầu Rainbow, có thể khi bạn đi đường vòng, bạn sẽ nhìn thấy nó. Có nhiều cầu vồng hơn tôi từng thấy trong đời. Tuổi trẻ thật đẹp phải không?

TríLê

>> Bài viết này không nhất thiết phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


điểm số trực tiếp bet365_bet365 chau a_cách vào bet365