Vợ chồng tôi gần 50 tuổi, cũng có tài sản kếch xù. Tháng 10 năm ngoái, bố mẹ tôi đã gửi tôi đến đám tang của Baolu. Ngồi ở một góc sân nắng chói chang, gió thổi mát rượi cả người, tôi thấy trời mùa thu ở quê se lạnh. Vì vậy, anh ơi, em định đi bộ vào rừng với chồng.

Mình đi Bảo Lộc lần thứ 2. Chồng mình cũng thích khu vườn rộng 7000m2 với 250 cây mít Thái, vườn chè, ao hồ. nhỏ. Chúng tôi định mua. Nhưng tôi muốn chạy xe một đoạn đường dài vào Sài Gòn, chỉ cách đường cao tốc Long Thành 50 cây số, còn lại phải đi quốc lộ 20 rất hẹp và kẹt xe nên vợ chồng tôi nói chuyện nhiều hơn. . Thị xã Đà Lạt và khu vực gần sân bay Lian Khun đắt gấp bảy lần Bảo Lộc, nhưng khí hậu ở trên thấp hơn bốn độ C nên rất thuận tiện cho việc bay.

Vợ chồng Chồng tôi mất bảy chuyến bay mới mua được mảnh đất 8.000m2, hai ngôi nhà rất đẹp, hai ao nhiều sào và một vườn bơ. Thực ra trong vườn không có hàng rào nhưng không phải lo mất mát gì vì người dân rất thân thiện. Vì vậy, tôi cũng rất thích Lin Dong, và tôi thích mọi thứ ở đây.

Do Covid-19 nên đầu năm nay công việc bị đình trệ, mỗi tháng vợ chồng tôi đi Đà Lạt vài lần. Bây giờ tôi nghĩ rằng tôi có nhà ở cả hai thành phố, điều đó thực sự tốt. Thành phố Hồ Chí Minh là một Đà Lạt sôi động, mát mẻ và thơ mộng. Dự tính vài năm nữa vợ chồng tôi sẽ sinh sống lâu dài ở đây, trồng rau, nuôi gà. Sài Gòn mai này thu hẹp lại, lúc đó mình sẽ về miệt vườn thư giãn và thưởng thức món gỏi bơ, thú vị lắm!

Hương Hân

>> Không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.