Sau khi nhiều người Việt thích quan điểm “nhậu nhẹt hát karaoke vì không còn lựa chọn nào khác”, bạn đọc Nguyễn Hữu Hào cho rằng: Tôi tôn trọng quan điểm của tác giả, nhưng tôi nghĩ tại sao người lao động không làm điều này. Chọn giải trí, chẳng hạn như phim hoặc rạp hát? Không phải vì không đủ tiền mà vì nó không hấp dẫn.
Một độc giả cùng quan điểm, Lê Khánh Trung, đưa ra ví dụ: với giá 200.000 đồng một người, anh đã có thể mua được hai vé xem phim trong rạp. Và tôi có thể chắc chắn rằng so với karaoke, phim mang lại nhiều hứng thú và cảm xúc tích cực hơn. Tương tự, bạn có thể mua ít nhất ba cuốn sách để đọc trong cả tuần với điều kiện bạn phải trả 200.000 đồng. Vì vậy đừng nói vì nghèo mà phải đi hát karaoke, điều quan trọng là tôi không được học cao nên đã chọn cách giải trí bình dân.
Độc giả May Quan Hoang: Nói thẳng ra là họ không hiểu tôi không hiểu nên không thích. Cũng giống như xem bóng đá, người hiểu bóng đá sẽ cảm thấy dễ chịu, nếu không hiểu sẽ nói: “Không có gì để xem, có 22 cầu thủ tranh bóng.” Xem nhạc kịch là một chuyện, hiểu điều đó. Vâng, nếu bạn không hiểu, thì thật buồn ngủ. Đọc sách cũng vậy. Nếu tôi thích nó, tôi sẽ quên thời gian; nếu tôi không thích nó, tôi sẽ mở cuốn sách khi tôi không thích nó. Anh trai tôi có thể ngồi trong phòng âm nhạc trong vài giờ. Tôi làm. Bạn có hiểu không? Độc giả Phạm Điệp (Phạm Điệp) từng cho rằng vấn nạn nhậu nhẹt, hát karaoke nằm ở nền tảng văn hóa yếu: khi tổ chức thi vẽ, thú vui tao nhã của người xưa cần có người mang theo. Xét về cảm giác, tâm hồn và mức độ. Ca hát (karaoke) và ăn uống chỉ là cách để kích thích các giác quan. Hãy tìm một số kích thích để loại bỏ sự nhàm chán và trống rỗng. Không chỉ là tiền, mà tiền có thể được chuyển từ người khác sang người khác.
Bạn đọc Mai Nguyên: Hát tại nhà quả thực là lựa chọn hàng đầu của người lao động. Họ thích uống rượu, ca hát và giao lưu. Họ chỉ biết mình hạnh phúc nên mặc kệ nỗi đau của người khác. Vì vậy, các xã, khu vực phải nhắc nhở, không được làm ngơ.
Hữu Nghị tóm tắt
>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Thấy một người bạn lâu ngày không gặp, liên tục thể hiện trạng thái buồn bã, than thở trên mạng xã hội, tôi đã chủ động đến nhà thăm hỏi. Qua tổ chức thường trực, hôm nay rảnh rỗi, tôi có dịp đến thăm nhà một người bạn như đã hứa. Khi không thấy con đâu, tôi chỉ gặp đứa con gái 15 tuổi của anh đang đung đưa trên võng với chiếc máy tính bảng trên tay. Tôi rủ bạn tôi chơi.
– “Con không đi học à?” Tôi hỏi đứa trẻ.
– “Không có thầy, một năm rồi tôi không đi học. Tôi mệt mỏi, thà ở nhà, hai phòng ngủ không đóng cửa, chăn gối trải ra, tủ trang điểm đầy dụng cụ, lọ sơn móng tay nhỏ. Nước hoa, phấn rôm … y như một cô gái sexy làm tóc. Vấn đề duy nhất là đồ bên trong bị “lộn xộn” và không mở được nắp nhiều chai.
Khi bước vào phòng khác, tôi tưởng mình đã nhầm. Vào nhà trẻ, đồ chơi ngổn ngang trong phòng, đủ thứ, không có gì, chẳng bù cho con, chơi một hai trò .—— Khi đi thẳng ra sau bếp, tôi đã ở Tôi thấy nó trên bàn là một cái bát, từ đêm qua, bồn rửa bát vẫn còn nguyên bát đĩa và bồn tắm chưa rửa, bốc mùi ôi thiu nồng nặc, nhiều xoong nồi chứa đầy thức ăn. Không tìm thấy, hay bị che bởi cái bàn, bên cạnh là một hộp bánh pizza ăn được hơn nửa, một hộp gà rán còn sót lại vài khúc xương, đùi gà và cánh gà vẫn còn lạnh, còn lạnh thì còn gì bằng. Cup Một chiếc cốc hoặc đĩa đủ để chứa một đội 50 người. Đặc biệt là vài thùng một, hai, năm lít cũng có giá năm hoặc sáu. Đồ uống thì nhiều vô kể. Nhìn quanh, tôi thấy một tủ đựng đồ học sinh, một vài cuốn tập, Nhưng có khoảng 8 chiếc cặp dành cho trẻ mẫu giáo—— “Con đi bao lâu rồi? Mất rồi, quên đi, đã lâu rồi. Chơi với bạn, “Giọng của bạn tôi làm tôi sợ.
-” Bạn có đánh bạc không? “Em hỏi anh .——” Ừ thì chơi cho vui chứ ở nhà buồn quá. Tôi đã rút khỏi Công ty A “.——” Công ty A? Lần trước bạn có nhắc đến công ty D này không? “.
-” Tôi nghỉ ngơi ở đó. Cách đây một tháng, tôi làm việc được một tuần và sau đó xin vào công ty C. Sếp ở bên đó hay la lối, tôi không thích nên đến công ty B. Bên em bán rất chạy nhưng không ai mua. Tôi đã đến A. Ở đây thì tuyệt, nhưng xa quá nên tôi ở nhà “.——” Vậy chồng cô đâu? “.——” Anh ấy đang nói về kỹ thuật xe kỹ thuật, tôi lương 8 triệu một tháng, 20 triệu cũng không đủ. Cái đó chưa chắc. Xe mình xài cũng tốn tiền “rồi bạn mình mang cả đống quần áo váy mới đi khoe. …—— Mình nói chuyện với bạn mình luôn kh. Nghĩ đi, mình thấy trong Trên mạng không có gì sai cả. Đừng nói là giàu có. Mong rằng dù không có cũng có thể sống được. Trong những điều kiện sau: trạng thái cả ngày tỏ ra buồn bã, chán nản, bi quan. – 2. Sống ảo, hồn nhiên Mua sắm, quần áo, son phấn.
3. Chiều chuộng trẻ quá mức. Những lời khuyên không đáng để mua.
4. Ăn vội và ăn ở nhà hàng 5. Không nấu ăn ở nhà hoặc trong bếp. — 6. Thiếu nhu yếu phẩm và mua sắm đồ dùng gia đình cơ bản.
7. Đừng lo, hãy ôm núi nọ, núi nọ.
8. Cờ bạc.
9. Nhà lại Bẩn thỉu và ngăn nắp .
10. Sở thích tiêu dùng.- — Đây chỉ là một số vấn đề mà tôi gặp phải với bạn bè của mình. Thành thật mà nói, bản thân tôi không hoàn hảo, nhưng qua lối sống này, tôi nghĩ các bạn của tôi Vẫn còn rất nghèo Đây là điều tôi muốn nhắc các bà mẹ rằng những người vợ rảnh rỗi có thể làm cho cuộc sống của họ năng động hơn.
Phụ nữ – >> Ý kiến không nhất thiết phải phù hợp với mối quan tâm. VnExpress. net point. Đăng ở đây.
(Nhận xét của bài viết chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net.)
Chơi game giải trí. Mỗi trò chơi luôn có những nhiệm vụ từ dễ đến khó. Một số nhiệm vụ có thể dễ dàng vượt qua, một số nhiệm vụ bạn phải “suy nghĩ lung tung” mới nghĩ ra cách giải quyết. Điều này không có nghĩa là có các nhiệm vụ lồng nhau trong nhiệm vụ. Bất kể hai người hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên và sau đó thất bại trong nhiệm vụ tiếp theo, đó là điều bình thường. Tóm lại, nhà phát hành game là vấn đề, và người chơi game mới là vấn đề.
Thông qua các trò chơi hành động, người ta tạo ra những con trùm ngày càng khó tiêu diệt. Công việc của bạn là theo dõi hành vi lặp đi lặp lại của nó, tóm tắt thành quy tắc rồi tìm cách giải quyết. “Thần chết” không biết bao nhiêu lần giết được tên trùm này khiến anh em rất vui vì thành công. Với sự trợ giúp của các trò chơi chiến lược, mọi người có thể cung cấp cho bạn một lượng tài nguyên nhất định và một hoặc nhiều “đối thủ cạnh tranh”. Việc của bạn là phát triển “doanh nghiệp” của mình và vượt qua đối thủ. Có rất nhiều bẫy trong cách tìm game phiêu lưu mạo hiểm này, bạn phải tìm đúng đường và vượt qua các bẫy này.
Nếu bạn muốn giải quyết vấn đề trong trò chơi bằng bất kỳ cách nào mà không cần xem hướng dẫn trực tuyến, hãy bắt chước, bạn là người thông minh và khó nghĩ. Những người này giỏi hơn những người khác ở điểm nào? Chơi game còn có thể rèn luyện và rèn luyện trí não kiên nhẫn, cẩn trọng, dám nghĩ, dám làm.
Nhưng nếu bạn nghiện game, bạn sẽ mất tất cả. Chúng ta phải xác định rõ trò chơi giống như trò chơi, cuộc sống là cuộc sống. Con người nghiện game, trong đó phần lớn là game online, nhiều người chơi tương tác với nhau. Kết hôn, xây nhà, mua thời trang, thách đấu nhau, thách đấu bang hội… mọi thứ đều có thể xảy ra. Ở nhóm người chơi này, nếu không muốn bị coi là “kẻ mất dạy” thì họ chẳng cần gì. Từ đó sinh ra hứng thú, cạnh tranh. Mọi người chơi trong ba giờ và bạn phải cày trong năm giờ. Mọi người chơi trong năm giờ, vì vậy chúng tôi phải farm trong tám giờ. Tôi không muốn cày cuốc nhưng tôi luôn “làm chủ” vì người ta chỉ việc sạc pin. Nghiện là đây.
>> >> Bảy câu hỏi để xác định xem bạn có nghiện game hay không
Tôi chơi game ngoại tuyến và chưa bao giờ mê game. Chơi lại tất cả các game trên diễn đàn xem có ai bàn về game nào nổi tiếng thì mua về chơi. Với sự phát triển của nền kinh tế, game có bản quyền chỉ từ 1,5 triệu đồng là bạn có thể mua và chơi game bất cứ lúc nào. Bạn phải mất ít nhất ba tháng để chơi toàn bộ trò chơi để đạt đến mức tương đối quen thuộc, nếu chơi tốt thì phải mất một năm. Nó giống như hỏi bạn có thể nghe nhạc và xem phim không? Nó chỉ là một hình thức giải trí. Không chơi game hay tham gia bất kỳ loại hình giải trí nào, cuộc sống của bạn sẽ trở nên khô khan, vô vị và tẻ nhạt? Học để kiếm tiền, kiếm tiền và làm giàu, vui chơi, giải trí … Tóm lại, nó có thể đáp ứng một số nhu cầu của bạn. Đối với một số người, làm giàu cũng là một kiểu giải trí, bởi khối tài sản của họ đủ ăn 10 đời. Đối với những người khác, có một nhu cầu khác. Nhu cầu của con người rất phong phú. Nhu cầu tiêu tiền luôn nhiều hơn nhu cầu kiếm tiền. Làm thế nào để nền kinh tế phát triển trong một xã hội không ai tiêu tiền? – Con người không phải là người máy. Vì vậy, người ta muốn xây nhà hát tuồng, cũng không ít người phản đối vì “không biết nhìn”. Vì cuộc sống của họ không có gì ngoài ăn, ngủ, đi làm và nghỉ ngơi. Họ đã trở thành người máy. Mỗi ngày, đúng giờ phải làm điều đúng. Sau đó họ xem người khác chơi hoặc giải trí một cái gì đó, nhưng không hiểu tại sao mọi người lại thích chơi những thứ không cần thiết và tốn kém như vậy. Ngược lại, chúng ta không biết những người có lịch trình không thay đổi, và chúng ta không biết làm thế nào để cảm thấy buồn chán? Hôm nay không khác gì ngày hôm qua, sống như thế này có ý nghĩa gì?
>> Chia sẻ thông điệp của bạn trên trang “Bình luận” tại đây.
Mười nghìn giờ là thời gian ngắn nhất mà chúng ta cần để có được “Master” về một chủ đề nhất định. Vẫn chờ đợi những con người vĩ đại tỏa sáng, dù họ làm việc trong bất cứ ngành nghề nào, kể cả doanh nghiệp, trong thời kỳ “im hơi lặng tiếng”.
Tạm thời tôi sẽ không đề cập đến con số này là đúng hay sai, vì tôi thấy có nhiều ý kiến khác nhau. Trong mọi trường hợp, để trở thành chuyên gia trong một kỹ năng nào đó, chúng ta phải dành rất nhiều thời gian, có lẽ là hàng năm trời luyện tập.
Tuần trước, tôi đi uống cà phê với Je. Anh ấy sinh năm 1999 và học kinh tế. Câu hỏi đầu tiên tôi nhận được là “Tôi có nên trở thành chuyên gia tính toán không?” .—— Người này là một người rất thông minh, thích toán học, yêu logic và tiếng Anh tốt. Tôi nghĩ bạn đủ tiêu chuẩn để trở thành chuyên gia tính toán . Nhưng điều làm tôi khó chịu là “điều gì sẽ xảy ra nếu tôi nhận ra rằng tôi không thích nó trong ba năm nữa?” .—— Với suy nghĩ kiểu này, ai cũng lo lắng về việc làm thế nào trước khi quyết định dành thời gian để làm chủ một lĩnh vực nào đó Chọn lĩnh vực “đúng” đáng để bỏ ra nhiều thời gian?
>> Tôi 30 tuổi như thế nào
10.000 Đây là một con số rất lớn Giả sử rằng chúng ta tiếp tục đầu tư thời gian vào một lĩnh vực nào đó, và chúng ta phải làm việc 4 ngày một ngày và 6 ngày một ngày. Zhou (liên tục trở lại), đây sẽ là một khoảnh khắc trong 8 năm nữa. Làm thế nào để tôi quyết định chọn một nghề nghiệp mà tôi có thể làm việc trong 8 năm tới? Những câu hỏi sau có thể được hỏi:
1. Tôi thích gì?
Khi bạn trai của bạn nhận ra rằng anh ấy yêu toán học, thích chơi cờ vua, thích giải quyết những vấn đề khó, thích những điều logic thì nghề đó sẽ phù hợp với bạn. Hợp lý. Cũng chính vì em là đứa thích tán gẫu (em có sở thích tán gẫu với người lạ) nên em nói nhiều cũng không có gì ngạc nhiên.
2. Tôi là gì? Tôi có ổn không? – – Ngôn ngữ tiếng Anh? Quản lý dự án? Phần mềm (phần mềm, lập trình)? Đại học nghiên cứu chuyên ngành? Có lẽ học bảo hiểm và xin việc vào công ty bảo hiểm chắc chắn sẽ tốt hơn bất cứ chuyên ngành nào.
Hay giống như tôi học chuyên ngành quản lý nhân sự, tôi cũng là chuyên ngành nhân sự, nên khi chúng ta đi làm, săn đầu người cũng tốt. Hoặc, nếu tôi đang ở trong một ngành không chính xác, thì tôi sẽ làm đủ nghiên cứu và thực hành về nó.
3. Thế giới cần gì?
Có hai điều mọi người có thể nghiên cứu.
Xu hướng, tức là tương lai của ngành trong 3-5-10 năm tới. Nếu bạn đọc các tài liệu khác nhau, hãy tìm hiểu xem ngành nào sẽ “chiếm” ngôi “trong vòng mười năm tới tại Việt Nam, công việc hiện tại và tương lai Nhu cầu và xu hướng thay đổi nghề nghiệp là gì?
Sứ mệnh và tầm nhìn của bạn là gì? Bạn muốn gửi thông điệp gì đến cộng đồng, và giá trị của bạn dành cho cộng đồng? Giống như một tác phẩm kinh điển trong cuốn sách “Thứ ba và Mori” Cũng như vậy, tôi nhớ Morrie luôn tự hỏi mình một câu: “Sau khi chết, tôi muốn bia mộ của mình cháy lên làm gì? “. Không ai đạt đến mốc 10.000 giờ, hoặc có người dành cả cuộc đời để” tìm kiếm “mục tiêu trong cuộc sống và luôn tự hành hạ bản thân để” đi chậm “hoặc” đi đường vòng “mà không tìm được ikigai. Tôi không biết đó có phải là áp lực về tinh thần trách nhiệm của tôi khi “nhấc chân” lên hay không – một số người bạn đã làm việc từ sáu đến bảy năm, nhưng vẫn muốn biết, tôi không thích điều đó, hãy ở lại ngã ba đường và chuyển sang một phần khác Hãy làm việc hay tiếp tục “chịu đựng” công việc hiện tại của bạn.
Nếu bạn quyết định “thay đổi” sau khi đi làm được vài năm thì đó cũng là một quyết định “ly hôn”. Tôi sẽ tiếp tục và bắt đầu một mối quan hệ mới, có lẽ tôi sẽ Hãy tìm “Tình yêu đích thực” trong công việc tiếp theo của bạn.
Trang Nguyễn
>> Bài viết này không nhất thiết phải khớp với những điểm chính của VnExpress.net. Đăng tại đây.
Tôi là sinh viên năm hai và xứng đáng với sự tôn trọng của bố mẹ. Nhưng họ tôn trọng vì tôi là nhân phẩm duy nhất, không phải vì tôi thực sự yêu họ. Tôi lớn lên bên mẹ từ khi còn nhỏ. Bà nội tôi lo cái nhà này, bà nội tôi chăm tôi từ lúc mới sinh nên bố mẹ tôi đi làm. Service, nói trên cổ, và mắng mẹ tôi đủ thứ. Vì nhà đất là của bố mẹ cho nên bố tôi chỉ lo tiền sinh hoạt, còn lại sẽ do bố và bác tôi lo. Bố hầu như không có tiền tiết kiệm cho tôi, dù thu nhập của bố rất cao. Nhiều người không nên cảm thấy háo hức. Nhưng từ khi tôi bốn tuổi, tôi đã nhận ra rằng mỗi khi tôi về nhà chơi, cô chú và cô tôi sẽ làm việc cho mẹ tôi. Nó ngon, họ còn giấu nó cho các chú nhỏ ăn. Vì thế, khi con đòi ăn món gì thế này, con nào cũng cắn một cái gì đó, rồi kêu “chán quá” và xin mẹ “ăn giúp”. Trưa nào tôi cũng nằng nặc đòi đi ngủ, nói phải ôm mình mới ngủ được để cô ấy cũng chìm vào giấc ngủ.
Đối với ông và chú, chỉ có tiền của bố là quan trọng. Tôi không có cơ hội nói rõ ở đây, tôi chỉ có thể tóm tắt lại, tôi thương mẹ tôi lắm, vì làm vợ một gia đình như vậy là bất công. Nói đến đây, nhiều người có thể cho rằng tôi rất bất hiếu, nhưng với một người đàn ông nội tâm nhẫn tâm như vậy, tôi thà không. -HưngThịnh
>> Bình luận không nhất thiết phải liên quan đến lượt xem của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Sự cảm thông chia sẻ về bệnh ung thư không phải do nghiệp của viện trưởng Viện K. Bạn đọc Chieu-Nghi Truong chia sẻ:
Gia đình tôi không ai bị ung thư, nhưng tôi lại là bệnh nhân ung thư, tôi đã nói với tôi. Biểu hiện này xuất phát từ hai chủ đề: Thứ nhất là những người quá yêu thương bạn, khi không có ai xung quanh bị ốm, họ sẽ bất lực và không thể hiểu và giải thích tại sao mình bị bệnh. Thứ hai, họ là những người độc ác và nhẫn tâm.
Mình rơi vào hoàn cảnh đầu tiên nên dù biết đây là cách nói của những người yêu thương mình nhưng mình vẫn thấy đau và buồn lắm, thấy họ muốn an ủi, động viên mình chứ không phải kiểu “không sao đâu” Lời nói sáo rỗng nên họ cảm thấy bất lực, đây là do nghiệp chướng.
Khi cảm nhận được tình cảm của họ, tôi rất đồng cảm, tôi biết rằng mình phải mạnh mẽ và vượt lên chính mình. Khi an ủi người bệnh ung thư, đôi khi chỉ cần nhẹ nhàng hỏi han họ hoặc đưa họ đi ăn như người bình thường, đừng buông những lời làm tổn thương người ta. Thanh Dao sai lầm chỉ rõ:
Mọi chuyện đều có lý do của nó. “Karma” là kết quả của một hoặc nhiều nguyên nhân. Nguyên nhân trực tiếp là do lối sống và môi trường sống hiện tại. Nguyên nhân gián tiếp thời xa xưa cũng ảnh hưởng đến con người, khoa học ngày nay gọi đó là Thiền di truyền. Nhưng ngay cả Zen di truyền cũng không thể giải thích tại sao các cặp song sinh lại khác nhau. Chỉ nghiệp báo hay nghiệp báo sẽ được giải thích rõ ràng nhất. Nếu một ngày, người ta tìm ra nguồn gốc của vấn đề. Mọi suy đoán, nghi ngờ hoặc tranh chấp sẽ biến mất. Ngoài ra, khi một cái gì đó xuất hiện, có những lý do để biến mất. Không có vĩnh cửu, không có kết thúc. Chúng tôi tiếp tục sống trong sức khỏe tốt và hòa bình.
Độc giả Jenn.H cho biết:
Ung thư không phải do “thích nghi”, mà do chế độ ăn uống. Bạn biết rằng một số điều không tốt, nhưng bạn còn rất trẻ, chỉ biết ăn uống nên tích tụ từ từ, lâu dần sẽ sinh bệnh. Khi đó tôi mới hết bệnh, nhưng đã quá muộn. Mong mọi người cố gắng ăn, ăn, ngủ, nghỉ, thực hiện tốt các biện pháp chăm sóc sức khỏe để có thể thoát khỏi nhiều bệnh tật.
Và những căn bệnh này xuất phát từ yếu tố nội sinh, do di truyền là cơ hội tất yếu. Hãy nói một vài lời thân thiện và tử tế với bệnh nhân để bệnh nhân không bị hành hạ và chữa bệnh bình an. Nếu mọi người tin rằng có nghiệp báo trên đời này, thì những nhận xét thô lỗ làm tổn thương người khác là một dạng nghiệp chướng, và phải trả giá trong tương lai.
Bạn đọc Huỳnh Đình Phong nói: -Không bị quả báo. Mọi thứ đều do bản thân mỗi người. Hành động hiện tại của bạn sẽ quyết định điều gì sẽ xảy ra trong tương lai. Tỷ lệ những người cố gắng đạt được điều họ muốn lớn hơn số người từ chối cố gắng và chỉ mơ ước.
Với căn bệnh này, không ai biết mình sẽ mắc bệnh gì và tại sao. Có người sinh ra yếu ớt hay khỏe mạnh. Không chỉ vậy đối với động vật mà cả con người khi sống trong môi trường ô nhiễm này.
Tại sao người Châu Âu và Nhật Bản có tốc độ già hóa cao hơn, bởi vì môi trường sống của họ quá kém. Rõ ràng, thực phẩm họ ăn an toàn hơn chúng ta, vì vậy tuổi thọ của chúng dài hơn của tôi. Nhưng “nghiệp hay không nghiệp” thực sự không quan trọng. Lối sống hay môi trường sống hiện tại của người Việt Nam chúng ta quả thực không được an toàn cho lắm. Căn bệnh này có thể nảy mầm bất cứ lúc nào.
>> Chia sẻ bài viết của bạn trên trang “Bình luận” tại đây.
(Bài dự thi không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của VnExpress.net.)
Ông Nikola Tesla, người phát minh ra động cơ AC, chỉ là một công nhân, và không ai tài trợ cho nghiên cứu này.
Kể từ thế kỷ 19, phát minh là một nỗ lực cá nhân, và nhà phát minh may mắn được đứng trong một xã hội khoa học cao. Nikola Tesla có thể phát minh ra động cơ điện vì ông đã có hàng chục năm kinh nghiệm trong lĩnh vực sản xuất điện và hiểu rõ về máy móc điện mà không cần phải tưởng tượng mình đang ngồi trên đỉnh núi. Nếu anh ta không phát minh ra nó, thì sau một thời gian người khác sẽ phát minh ra nó, bởi vì anh ta không phải là người duy nhất làm điều đó.
>> “Giáo sư, phó giáo sư nên tích cực kiếm tiền từ nghiên cứu và phát minh”
Trong bối cảnh Việt Nam, chúng ta chưa thể phát minh ra cái gì, nhưng quan trọng nhất là phải làm những gì người ta đã làm Điều. Có vẻ như một số người được tôn thờ bởi những phát minh cổ đại của Trung Quốc. Bốn phát minh cổ đại của Trung Quốc là giấy, thuốc nổ, la bàn và con dấu (công nghệ in ấn). Những phát minh này không liên quan gì đến văn học nghệ thuật do Thanh Tuệ đề xuất, vì chúng được phát minh trước British Columbia. Họ làm giấy, nhưng chỉ dùng nó để đốt giấy cúng. Họ chế tạo chất nổ và dùng chúng để làm pháo. Họ đã làm ra một chiếc la bàn và sử dụng nó để tính toán Phong thủy. Họ làm con dấu và sử dụng chúng để đánh dấu văn bản.
Phương Tây hiểu bốn phát minh này, nhưng sử dụng chúng cho những mục đích thiết thực hơn. Họ dùng giấy để viết chữ, dùng thuốc nổ để làm thuốc súng, dùng la bàn để đo khoảng cách phương hướng trên biển, dùng công nghệ in ấn bằng chì. Người Việt Nam chúng ta rất thân với Trung Quốc và chúng ta cũng yêu thích phát minh, chúng ta không làm gì cả?
Quay lại công việc, chúng ta nên làm như thế nào với những gì họ đã làm. Tivi, máy giặt, nồi cơm điện … ai cũng biết cấu tạo và nguyên lý hoạt động của nó. Công việc kinh doanh của chúng tôi là sản xuất linh kiện và lắp ráp lại thành phẩm, và thành phẩm phải có tuổi thọ tương đương với các sản phẩm tương tự của nước ngoài. Đây chỉ là sự khéo léo. Trong dây chuyền sản xuất quy mô lớn, không ai gọi là phát minh, sáng chế, người ta gọi là công nghệ sản xuất. Phải sản xuất thủ công mới có dây chuyền sản xuất.
>> “Trường học chắp cánh cho phát minh, không ngại thi cử”
Không ai phát minh ra máy, nếu bạn không thể tận mắt chứng kiến cuộc sống của người nông dân, hãy gặt lúa thủ công. Muốn làm theo người ta thì phải làm những gì họ đã làm rồi, kể cả khi nó không tốt, không bền, không đẹp mắt và không rẻ như hàng ngoại. Không làm gì, bạn sẽ không bao giờ có thể gây ra kim, chỉ, ốc vít … những thứ đơn giản nhất, tất cả đều nhập khẩu.
Chúng ta có cơ sở sản xuất nhựa tổng hợp, có thể sản xuất bao xốp, xô, xô, chậu, bàn ghế … nhưng không thể làm hộp điện thoại, hộp máy tính, vỏ tivi, hộp máy giặt … chỉ vì chúng ta Không thể tạo khuôn thành kích thước siêu chính xác. Vì vậy, chúng ta cần cải tiến công nghệ chế tạo khuôn nhựa. Nó phải đi từ ngoài vào trong, từ đơn giản đến phức tạp nhất. Ít tiền thì mua với giá rẻ, không ai bắt bạn phải xỏ những thứ cao siêu phức tạp.
Chúng ta thường nói về thép. Vậy thép là gì? Nó là hỗn hợp của các nguyên tố Fe, C, S, các nguyên tố kim loại và phi kim loại với hàm lượng khác nhau. Những hình dạng “khác nhau” này tạo ra thép có các tính chất vật lý và hóa học khác nhau. Trung Quốc có thể “sao chép” thiết kế, nguyên lý hoạt động và cấu tạo, nhưng không thể sao chép tệp. Họ vẫn phải tốn rất nhiều tiền để thử nghiệm vật liệu có tính chất lý hóa giống vật liệu nước ngoài tương tự cùng loại. Do đó, đừng nghĩ rằng việc sao chép là miễn phí.
>> Trí tưởng tượng và sự lãng phí-một nguồn tài nguyên thúc đẩy sự phát triển của phát minh-Phương Tây có một số lượng lớn các công thức thép này, bởi vì trong lịch sử, hàng nghìn năm trước, các nhà giả kim thuật đã nghĩ đến việc “chuyển đổi kim loại rẻ tiền thành vàng” – Vô số thí nghiệm đã được thực hiện. Tuy kết quả cuối cùng còn rất ít nhưng các em đã để lại rất nhiều kiến thức về phản ứng hóa học vô cơ và hữu cơ, kiến thức về các phương pháp luyện kim khác nhau.
Qua những hiểu biết này, các nước phương Tây đã tiến xa trên thế giới, thay vì các nước này rất giàu và “phát minh từ các nước giàu” thì các nước này có nhất thiết phải giàu từ khi mới thành lập không? Nhưng người phương Tây luôn tốt hơnĐồng Đồng ở một điểm. Nói cách khác, họ đã dám làm, chúng tôi không đề cập đến việc các “thánh” vẫn bị coi là “tôn giáo sai lầm”.
— >> Chia sẻ bài viết của bạn trên trang “Bình luận” tại đây. – – tôi
(Bài báo “quan điểm” không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net.)
Đã hơn bốn tháng trôi qua kể từ khi bùng phát dịch Covid-19, và tôi không biết đợt cách ly này sẽ kéo dài bao lâu. sẽ tiếp tục. Có bao nhiêu giờ? Hàng ngày, tôi sử dụng màn hình máy tính và điện thoại để gặp gỡ bạn bè. Năm nay em 20 tuổi, đang là sinh viên năm 2 trường ẩm thực ở Vancouver, Canada. Ở thời đại mà ông bà ta từng nói “chưa no thì đừng lo”, nhưng hiện tại tôi đang trải qua giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời, tôi rất lo lắng và không chắc chắn về tương lai của mình. — Hai năm trước, khi tôi phải chọn một chuyên ngành sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi đã bị ảnh hưởng bởi anh trai mình, em trai của anh ấy học nấu ăn ở nước ngoài và trở về Việt Nam hàng năm. Ngày lễ. Mỗi kỳ nghỉ hè, anh đều tụ tập nhóm bạn nước ngoài để khám phá văn hóa và ẩm thực Việt Nam. Trước khi đi, để bù đắp phần nào sự “mất mát” cho gia đình mình trong dịp lễ này, anh đã cùng những người bạn miền Tây đi mua sắm, nêm nếm, nấu nướng, trang trí, bày biện. Bài trí bàn ăn … để gia đình tôi thưởng thức những món ăn lạ miệng. Năm năm ẩm thực truyền thống của Nga, một năm nữa ở Thụy Sĩ … Do đó, “cách nhanh nhất để thu phục trái tim là qua cái bụng” bắt đầu phát huy tác dụng. . Em ngây thơ, không vướng bận, so đo, tính toán… Ôm vào lòng những ước mơ và điền ngay vào “công thức” lựa chọn chuyên nghiệp. Sau đó, đoàn thám hiểm bắt đầu tìm kiếm sự thật.
Vancouver đón tôi vào một buổi chiều cuối đông. Tuyết tan trên mái nhà và nước tan chảy xuống đường. Sau gần 24 tiếng bay và quá cảnh qua sân bay Đào Viên (Đài Loan), tôi lao ra đường tranh thủ trời lạnh, đổ tay dưới tuyết, một số người quây quần bên những cây phong cổ thụ.
Vancouver là thành phố có hệ sinh thái rất đa dạng, rất mát mẻ và dễ sống vì thời tiết ở đây ấm hơn các vùng khác của Canada. Bất động sản ở đây rất đắt nên giá thuê cao. Tuy nhiên, dù là sinh viên hay công nhân, chỉ cần có việc làm là bạn có thể chi trả cho những nhu cầu thiết yếu gần thành phố như tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền đi lại. Nếu ai đó tiết kiệm, họ có thể tiết kiệm một chút. Người dân địa phương ở đây rất thân thiện và năng động. Họ thường leo núi, đi xe đạp vào mùa hè, đi tập thể dục hoặc trượt tuyết vào mùa đông, vì vậy trông ai cũng giống người mẫu.
>> Du học sinh Việt Nam ở Mỹ sợ bị đuổi
vì mình chưa có kinh nghiệm thực tế làm việc lâu ngày trong bếp nhiệt độ cao, chật chội, áp lực và cường độ cao … nên mình gặp rất nhiều ở đây Sự bối rối và khó khăn. Chưa kể nếu mình không chăm chỉ làm việc rất dễ bị chặt, chặt, chém và các tai nạn khác.
Sau khi tập thể dục hàng ngày, tôi kiệt sức. Khi tôi đi du lịch ở nhà, đôi khi tôi không thể cởi giày và ngủ trên giường cho đến sáng hôm sau. Thời gian gặp gỡ bạn bè, hay thời gian chăm sóc bản thân như tập thể dục, thư giãn … Định hình lại lực lượng lao động là một giấc mơ xa xỉ.
Tôi phải bắt đầu học những kiến thức, kỹ năng tưởng chừng còn yếu nhưng thực ra là cơ bản nhất như cách cầm dao đúng cách, phân biệt và sử dụng thớt, vệ sinh, đặt bàn ăn … để lựa chọn thực phẩm, nêm nếm. , Nghiệp vụ công nghệ nấu ăn, phục vụ và phân biệt rượu, tổ chức thi nấu ăn để tuyển chọn và phân công nhân viên bếp ………… 6 tháng sau, tôi trải nghiệm công việc nhân viên pha chế, phụ bếp tại quầy bar, v.v. Cuối cùng thì thần may mắn cũng mỉm cười, và tôi yêu cầu chiếc chân phải ở vị trí “xuống”. “Đây là nhà hàng dành cho người sành ăn Pháp-Á thứ 20 tại Canada. Trong thời gian thử việc chính thức đầu tiên, tôi đã được đầu bếp thuê sau 10 giờ làm việc liên tục trong nhà bếp. Phụ trách điều kiện làm việc và hợp đồng lao động, tôi cảm thấy như mình Người hạnh phúc nhất thế giới vào thời điểm đó .—— Vì vậy, tôi có cơ hội làm việc ở một nơi cực kỳ thú vị, đầy thử thách và kèm theo “chi phí”, chẳng hạn như làm việc liên tục trong 12 giờ (không bị gián đoạn), và sau đó Ca (Những ngày này là ngày các nhà hàng nhận đặt tiệc riêng theo nhu cầu của khách hàng hoặc các đêm nghỉ, hầu như ngày nào cũng vậy …) Hoặc dành một bữa ăn căng thẳng cho 300 thực khách cùng lúc, và làm cho đồ ăn và thức uống trong vòng ba giờ trở nên hoàn hảo về mọi mặt. .. Mọi thứ phải luôn đồng hành với nhau, bổ sung, chính xác và nhịp nhàng.
Mọi thứ giống như một cuộn giấy, vì vậy tôi làm việc bán thời gian ở trường năm ngày một tuần và hai ngày cuối tuần (đối với những sinh viên như chúng tôi, bên ngoài trường học và Thực tập chính thức trong trường, được quyền làm thêm 20h / tuần, đây cũng là yêu cầu của người yêu, chỉ có trẻ vị thành niên mới đủ tư cách tham gia kỳ thi tốt nghiệp.)
Trước khi Covid-19 bắt đầu xuất hiện ở Canada, mọi thứ thật bất ngờ dừng lại. Các khách sạn, nhà hàng đóng cửa, trường học chuyển sang e-learning … Sau đó, khi dịch bùng phát, số người mắc bệnh tăng mạnh đã làm thay đổi cuộc sống nhiều mặt. Khi bạn đi du học, việc không ở bên gia đình sẽ gây ra cho bạn sự bất tiện lớn, nhưng thông thường, có bạn bè có thể thay thế một phần chỗ trống.
Giờ đây, khi tất cả mọi người đều được khuyến khích ở nhà, cuộc chiến dường như đã kết thúc. Tất cả vì lợi ích của cộng đồng, vì bản thân tôi.
Tôi phải nhốt mình trong căn phòng rộng 6 mét vuông, nhưng suy nghĩ của tôi vẫn bay theo ngày đêm. Công việc phù hợp với tôi là gì? Tại sao tôi lại trôi dạt nơi đây đến một nơi không ai quen thuộc? Tại sao ẩm thực Việt Nam ngon đến vậy, và tại sao phong cảnh Việt Nam lại đẹp đến vậy? Tại sao lá cây có màu xanh lục?
>> Du học sinh ở Châu Âu về nước hay ở lại qua đêm?
Cho đến một ngày, mắt tôi buồn ngủ thiếp đi và ngủ cả đêm trong một giấc mơ dài. Qua khung cửa sổ, tôi nhìn thấy một chú chim xanh với chiếc đuôi dài màu đỏ thẫm đang nhìn chằm chằm vào những chiếc lá phong lởm chởm gần cửa. Như được truyền nguồn năng lượng vô hình, tôi đứng dậy, mặc quần áo, đeo khẩu trang và dạo quanh trong công viên gần nhà. Để biết thêm thông tin, đối với những người toàn thời gian hoặc bán thời gian như tôi, nếu họ có hợp đồng được ký kết rõ ràng, chỉ cần đưa lên mạng và sẽ được duyệt vào ngày hôm sau. Chính phủ Canada đã cung cấp đủ tiền để thuê nhà và ăn ở.
Vậy là từ hôm đó đến nay, sau một thời gian buồn bã, thương cho cô đơn và đau đớn, tôi đã đọc gần 3.000 trang sách mà trước đây tôi thích nhưng không có thời gian hay thực sự tập trung vào đầu tư chứng khoán. Thêm thiền, tập thể dục, nấu ăn hoặc các hoạt động hữu ích khác để tránh lãng phí một chút thời gian trong khoảng thời gian “vàng” này.
Đôi khi chim xanh đuôi đỏ đến thăm tôi, nhưng dường như đây là một phép thử để xem tôi có thể sử dụng thời gian của mình một cách hiệu quả trong nghịch cảnh hay không?
Tôi chợt nhớ đến một câu tôi đã đọc ở đâu đó: “Cô đơn hủy hoại một con người, nhưng nếu anh ta xứng đáng, thì đó cũng có thể là động lực giúp anh ta trưởng thành vượt bậc”. Mùa sinh động. -19? Chia sẻ bài viết từ trang bình luận tại đây.
Sau khi trải lòng về câu chuyện muốn nghỉ làm cắt tóc và thi lại đại học năm 27 tuổi, nhiều độc giả đã chia sẻ hành trình học tập, thi vào đại học rất muộn:
J’m 66 tuổi, là Một giáo viên cấp 3 về hưu năm 2015 với lương hưu 6 triệu. Năm 1985 (31 tuổi) làm thợ may, thấy có số tiền lì xì nên tôi quyết định thi vào trường Đại học Sư phạm. Khi đi thi, tôi đã có vợ và hai con.
Lúc đó, tôi khuyến khích vợ đi học, nhưng tôi đi làm thêm, hàng tháng phải gửi tiền về cho vợ (lúc đó vài trăm). ) Giúp phụ nữ nuôi dạy con cái. Năm 1989, tôi tốt nghiệp và đi dạy. Tôi phấn đấu để trở thành một giáo viên giỏi, và tôi xin vào dạy ở nhiều trường. Từ đó đến nay, gia đình tôi vẫn ổn định.
NguyễnHải Thành
Xin chia sẻ câu chuyện của tôi với các bạn. Tôi 30 tuổi, đã có gia đình và một bé trai ba tuổi. Trước khi có bản dịch của Covid, tôi sở hữu một xưởng sản xuất bún tre truyền thống.
Thu nhập ổn định, nhưng từ đầu năm đến giờ thu nhập không ổn định. Vì vậy, tôi quyết định trở lại trường học, ở độ tuổi này, việc trở lại trường sẽ rất khó khăn và áp lực. Bạn chỉ cần lo kiếm tiền và học. Chưa kể, người ta cười ở tuổi này mà chẳng lo kiếm tiền, học hành.
Nếu bạn có mục tiêu, hãy làm việc chăm chỉ để đạt được chúng. Không bao giờ là quá muộn để học hỏi. Cố gắng tập trung vào mục tiêu của bạn và đừng làm những việc khác vào lúc này. Tôi hy vọng rằng trong hai hoặc ba năm, bạn và tôi có thể đến đây để đọc lại bài viết này và tự hào rằng chúng tôi đã không bỏ cuộc. Bởi vì chúng ta không đơn độc.
duchien1590
Tôi cũng đi học muộn hơn 6 năm so với tuổi. Bây giờ tôi là một giảng viên. Nếu tôi không đi học, tôi là một thợ điện hoặc công nhân trong lĩnh vực điện hoặc nước. Những người trẻ vừa rời trường trung học và đại học có nhiều lợi thế hơn, và chúng tôi không biết họ thích gì, muốn gì hoặc khả năng của họ ra sao. Bây giờ bạn đã hiểu rõ bản thân, bạn quyết tâm thành công. Suy cho cùng, con đường tri thức đáng đi theo. Chúc các bạn thành công.
Ngô Anh Bằng
Tôi bằng tuổi bạn, tuổi học trò muộn hơn các bạn (24 tuổi). Và em sẽ không bao giờ cảm thấy hối tiếc vì đã đến muộn, vì từ đó em có thể tự trang trải học phí, có ý thức học tập hơn, biết hướng đi cho mình. Nếu tôi vào đại học năm 18 tuổi, thì tôi sẽ không thể tốt nghiệp được vì lúc đó tôi không biết mình muốn gì. Do đó, không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại. Rất thông cảm, vì bạn đã gặp nhiều khó khăn, nhưng cũng cảm phục vì bạn có ý chí.
Thợ cắt tóc cũng là một nghề rất tốt, nhưng đời người có một không hai, đừng vì công việc mà cố gắng làm những việc mình muốn. Tôi hy vọng tôi sẽ không gặp lại bạn sau mười năm nữa, bởi vì … tôi không muốn gặp một bác sĩ trung niên. chúc may mắn. – Hikari Chan
Độc giả Kim Thu cho rằng kiến thức là trở ngại lớn nhất để vào đại học vào năm 30 tuổi:
Tôi cũng bắt đầu đi học trở lại sau 8 năm học cấp 3. Khi tôi tham gia vào công việc thêu thùa, tôi đã tích lũy được một số tiền và có những ý tưởng giống như bạn. Tôi không thể thêu cả đời. Tôi đã chọn một trường dễ nhất để thi và đã đậu. Hiện tại, tôi đã nghỉ hưu. Ước mơ, hiện thực hóa ước mơ. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng đối với những người đã lâu không đi học thì việc thi đầu vào hơi phi thực tế. Cần cân nhắc kỹ lưỡng khi chọn trường và quyết định đi học lại, năm nay cần trúng tuyển. Bạn cũng cần thời gian để chuẩn bị cho kỳ thi. Mong bạn thực hiện được ước mơ của mình.
Bạn đọc Nguyễn Thanh Châu cho rằng khi quyết định học tiếp cần phải nghiêm túc suy nghĩ và đắn đo:
28 tuổi, còn rất trẻ, còn đủ động lực và tài chính thì cứ nghiên cứu. Và cả những kế hoạch trong 10 năm tới. Giả sử bạn sắp kết hôn và sinh con (gánh nặng tài chính …, thời gian hạn hẹp …), bạn có thể tiếp tục học không? Nói chung, bạn phải xem xét các vấn đề mà tôi không mong đợi.
Hữu Nghị tổng hợp
>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Đọc bài “Có nên tha thứ cho chồng sau khi bị đánh?”, Tôi thấy rằng đây là một trong những ví dụ kinh điển về việc phụ nữ Việt Nam thường xuyên phải chịu đựng. Trước hết, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận bạo lực gia đình (dù nạn nhân là nam hay nữ). Tuy nhiên, cũng cần phải nhắc lại một lần nữa rằng người dân đang trong tình trạng hòa bình sẽ không tự dưng kéo vợ, chồng vào chiến tranh (trừ những trường hợp đặc biệt). Do đó, khi chuyển nhà bạn hãy bình tĩnh xem xét lý do:
1. Bạn có bất kính với bố mẹ vợ hay chồng mình không?
2. Bạn có xúc phạm chồng hoặc vợ mình không?
3. Bạn có “khủng bố” chồng hoặc vợ mình bằng cách bạo lực (về thể chất và tình cảm) không?
4. Bạn có đang bị chứng “té xỉu” (cờ bạc, rượu chè, trai gái, hút thuốc) không?
5. Bạn có độc lập, độc lập về thể chất và tinh thần không?
Sau khi đọc 5 tiêu chuẩn trên mà không thấy điểm mấu chốt nào, nghĩa là bạn đúng và đối thủ của bạn sai. Trong câu chuyện này, người vợ phải gánh chịu ba hoặc năm điều: người chồng bạo hành tinh thần và thiếu tự chủ trong sinh hoạt, đặc biệt là chuyện ăn uống ở đây. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này có thể rất nhỏ, chỉ là bữa ăn tối nhưng do thói nghiện ngập, thiếu tôn trọng trong cuộc sống nên sẽ mang đến những hậu quả đáng tiếc.
Tất nhiên, tôi không thể chịu đựng được hành vi này. Bạo hành vợ chồng nhưng đôi khi chúng ta phải nhìn nhận vấn đề một cách trung thực, tìm ra căn nguyên của vấn đề mà tránh để sau này xảy ra. Phụ nữ Việt Nam luôn muốn lấy chồng Tây chứ không phải bạo gan, được sủng ái và ngưỡng mộ như chồng tôi. Nhưng, bạn có bao giờ nghĩ: Liệu mình có thể hành xử như một phụ nữ phương Tây? Chị có độc lập, tự chủ, mạnh mẽ và tôn trọng chồng như phụ nữ phương Tây? Hãy cải thiện trước khi hỏi người khác. Đây là chìa khóa của hạnh phúc gia đình.
Minh
>> Bạn có đồng ý với quan điểm trên không? Xuất bản tại đây. Các ý kiến chưa chắc đã phù hợp với ý kiến của VnExpress.net.