Sợ người trẻ thờ ơ vì gánh nặng tài chính

Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng số lượng người độc thân ở Nhật Bản đã tăng mạnh trong 30 năm qua. Theo một nghiên cứu của Đại học Tokyo, từ năm 1992 đến 2015, số phụ nữ độc thân và nam giới trong độ tuổi từ 18 đến 39 đã tăng lần lượt 2,2 triệu và 1,7 triệu. AM giải thích: Vấn đề này đã được thảo luận rất nhiều trước đây. Trên thực tế, nhiều thanh niên Nhật Bản không có thời gian và tiền bạc để kết hôn. Họ vẫn quan tâm đến tình dục, nhưng sợ bị ràng buộc vào một tình yêu không thể chịu đựng được. Họ gọi nó là mendokusai.

Thông thường, đây cũng là do lo lắng và trầm cảm do điều kiện kinh tế gây ra, dẫn đến việc né tránh các mối quan hệ xã hội. Khi không có bạn tình, giới nhà giàu vẫn có thể giải trí ở khu đèn đỏ.

Độc giả pkpinh94 chia sẻ: Thực ra đàn ông Nhật rất sợ kết hôn, vì ở Nhật lấy chồng phải giàu mới mua được nhà, lương phải cao. Theo truyền thống, phụ nữ giữ tất cả các thẻ lương. Bất cứ khi nào lương một tháng chỉ là một khoản chi tiêu nhỏ, thì khoản chi tiêu phát sinh sẽ rất lớn. 30 triệu yên (60 triệu đồng Việt Nam) mỗi tháng sẽ gây khó khăn cho việc kết hôn, dẫn đến cuộc sống độc thân suốt đời, và tiền bạn có thể kiếm được là chơi game. Đua ngựa, giải quyết nhu cầu. Tình dục … Phụ nữ cũng vậy, hầu như nhậu nhẹt sau giờ làm việc rồi lên giường với ai, bố mẹ con cái chẳng bao giờ quan tâm đến nhau. Hội nghị thật buồn tẻ.

Đồng quan điểm, bạn đọc Ruan Dong cho rằng: Tôi nghĩ trong vài chục năm nữa, các nước đang phát triển như nước ta sẽ gặp phải tình trạng này. Bây giờ thanh niên ham vui quá không dám lập liên minh, sinh con đẻ cái.

Bạn đọc Ruan Ruan chia sẻ: Tôi đi làm xa, trong một tòa nhà văn phòng có hơn 20 người thì hơn chục người là nữ, một nửa là người độc thân trên 30 tuổi. Nhiều người trong số họ cũng đẹp trai, được trả lương cao, ăn mặc đẹp, một số quá nghiêm khắc, một số cầu kỳ, sống đơn giản, một số kiêu ngạo, một số hài hước.

Nhưng vấn đề là họ vẫn chưa tìm được người bạn đời ưng ý, thậm chí có người còn nói rằng họ không cần phải kết hôn. Có bạn trai thích cuộc sống độc thân đủ sang, không muốn dính vào các mối quan hệ hôn nhân gia đình hoặc vướng bận chuyện con cái. Tôi nghĩ trong vòng 5 năm tới, tình trạng này sẽ gia tăng mạnh ở nước ta.

Tình bạn hòa nhập >> >> Bài viết này không nhất thiết trùng với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Bè chuối trong trận lũ lịch sử

Cách đây không lâu, trận lũ lớn ở miền Trung Trung Quốc vừa kết thúc, báo chí liên tục tung ảnh một số giáo viên ở miền núi tỉnh Quảng Bình dùng bè chuối vượt lũ và đi tiếp tế lương thực. , Bữa ăn của học sinh, sinh viên. Người ta khen ngợi tinh thần dám nghĩ dám làm và lòng yêu nghề, điều đó cũng phản ánh sự cố gắng của các thầy cô giáo vùng lũ.

Quả thực, tôi và nhiều người ngoài cuộc rất cảm kích trước lòng tốt của các thầy cô giáo ở đây. Nhưng khi tôi đọc những bức ảnh này, nó khiến tôi hoang mang. Tại sao khi chuẩn bị bước vào thập kỷ thứ ba của thế kỷ XXI mà giáo viên vẫn phải sử dụng những con tàu cổ nhất, thô sơ nhất để đối phó với thiên tai khắc nghiệt?

Có lẽ ở những vùng thường xuyên xảy ra thiên tai, lũ lụt, chính quyền địa phương không thể trang bị một ngôi trường dễ bị cô lập, ngôi trường bị lũ lụt, tàu thuyền chia cắt đoạn A. Nô lệ, thuyền bơm hơi hay ca nô gỗ? Hay ít nhất trong trường hợp này, lực lượng phòng chống lụt bão của địa phương có thể hỗ trợ trường tốt hơn bè chuối? Như chúng ta đã biết, bè chuối là một trong những phương tiện sông nước hiệu quả và độ an toàn cực thấp.

Hàng năm, ngay cả những tỉnh khó khăn, ngân sách đầu tư cho giáo dục và toàn xã hội vẫn rất lớn. Trong số đó, chi phí đầu tư cơ sở vật chất chiếm tỷ trọng cao hơn. Tuy nhiên, tại sao ở những vùng thường xuyên xảy ra thiên tai như Quảng Bình (hay một số tỉnh miền Trung khác) lại không tính đến yếu tố đầu tư, tức là cung cấp giao thông thủy hợp lý. Mọi vùng miền, đơn vị

>> Bão lũ ở miền Trung Việt Nam- “Không thích núi”

Theo tôi biết, nếu chúng ta đầu tư đóng thuyền thì một chiếc ca nô tốt chỉ có thể Một con tàu hỗn hợp. Hàng chục triệu đồng. Đây là một số tiền không hề nhỏ so với tổng vốn đầu tư vào cơ sở vật chất của một trường học hay một văn phòng. Chúng ta thường nhắc đến phương châm phòng chống thiên tai với khái niệm “bốn tại chỗ” (gồm chỉ huy, nhân lực, phương tiện, vật tư và hậu cần). Đối mặt với biến đổi khí hậu, thiên tai ngày càng nghiêm trọng. Tình trạng bại liệt là điều không thể đoán trước, nếu chúng ta không chủ động trang bị cho mình những phương tiện đủ tốt và chỉ dựa vào lòng dũng cảm thì sẽ khó ứng phó hiệu quả.

Tôi nhớ cách đây mấy chục năm, ở quê tôi thường xuyên xảy ra lũ lụt, lúc đó kinh tế khó khăn lắm, hễ có lũ là phải huy động mấy chiếc thuyền độc mộc vào xóm để phòng lũ. Thật dễ dàng, và chưa bao giờ có trường hợp sử dụng bè chuối.

Tôi nghĩ giáo viên ở nông thôn thường xuyên phải đối mặt với thiên tai, và không ai muốn nổi tiếng với những bức ảnh như vậy. Chúng tôi chỉ mong rằng những người có trách nhiệm hãy quan tâm hơn nữa, có tầm nhìn đúng đắn và ra quyết định đúng đắn, để từ đó có những chiến lược đối phó với thiên tai hiệu quả lâu dài. Những bè chuối sẽ không còn xuất hiện trong lũ.

LêQuảngĐại >> >> Bài viết này không nhất thiết phù hợp với ý kiến ​​của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


“Tôi lấy vợ và hai con vào đại học”

Sau khi trải lòng về câu chuyện muốn nghỉ làm cắt tóc và thi lại đại học năm 27 tuổi, nhiều độc giả đã chia sẻ hành trình học tập, thi vào đại học rất muộn:

J’m 66 tuổi, là Một giáo viên cấp 3 về hưu năm 2015 với lương hưu 6 triệu. Năm 1985 (31 tuổi), tôi là một thợ may, phát hiện ra may vá, tốn nhiều tiền nên tôi quyết định thi vào trường đại học sư phạm này. Tôi đã có vợ và hai con trong kỳ thi. Giúp phụ nữ nuôi dạy con cái Năm 1989, tôi tốt nghiệp và đi dạy. Tôi phấn đấu trở thành một giáo viên giỏi, hãy đến thăm nhiều trường để dạy. Từ đó đến nay, gia đình tôi vẫn ổn định.

NguyễnHải Thành

Xin chia sẻ câu chuyện của tôi với các bạn. Tôi 30 tuổi, đã có gia đình và một bé trai ba tuổi. Trước khi dịch Covid, tôi sở hữu một xưởng sản xuất phở tre truyền thống.

Thu nhập ổn định, nhưng từ đầu năm đến nay thu nhập của tôi không ổn định. Vì vậy, tôi quyết định đi học trở lại, ở độ tuổi này sẽ rất khó khăn và áp lực. Bạn chỉ cần lo kiếm tiền và học. Chưa kể người ta cười tuổi này có thể học mà không lo kiếm tiền.

Nếu bạn có mục tiêu, hãy làm việc chăm chỉ để đạt được chúng. Không bao giờ là quá muộn để học hỏi. Cố gắng tập trung vào mục tiêu của bạn và đừng làm những việc khác vào lúc này. Tôi hy vọng bạn và tôi sẽ quay lại đây để đọc lại nó sau hai hoặc ba năm, và tự hào rằng chúng tôi đã không bỏ cuộc. Bởi vì chúng ta không đơn độc.

duchien1590

Tôi cũng đi học muộn hơn 6 năm so với tuổi. Bây giờ tôi là một giảng viên. Nếu tôi không đi học, tôi là một thợ điện hoặc công nhân trong lĩnh vực điện hoặc nước. Những người trẻ vừa rời trường trung học và đại học có nhiều lợi thế hơn, và chúng tôi không biết họ thích gì, muốn gì hoặc khả năng của họ là gì. Bây giờ bạn đã hiểu rõ bản thân, bạn quyết tâm thành công. Suy cho cùng, con đường tri thức đáng đi theo. Chúc các bạn thành công.

Ngô Anh Bằng

Tôi bằng tuổi bạn, tuổi học trò muộn hơn các bạn (24 tuổi). Em sẽ không bao giờ hối hận nữa, vì từ tuổi này em đã có thể trang trải học phí, có ý thức học tập tốt hơn và biết hướng đi cho mình. Nếu tôi vào đại học năm 18 tuổi, thì tôi sẽ không thể tốt nghiệp được vì lúc đó tôi không biết mình muốn gì. Do đó, không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại. Rất thân thiện, vì bạn đã trải qua nhiều gian khổ, nhưng cũng rất khâm phục vì bạn có ý chí.

Thợ cắt tóc cũng là một nghề rất tốt, nhưng đời người có một lần, thà gắn bó cả đời rồi thử làm một việc mình muốn. Tôi hy vọng sẽ không gặp lại bạn sau mười năm nữa, bởi vì … tôi không muốn gặp một bác sĩ trung niên. chúc may mắn. – Hikari Chan

Độc giả Kim Thu cho rằng kiến ​​thức là trở ngại lớn nhất để vào đại học ở tuổi 30:

Tôi cũng bắt đầu đi học trở lại sau 8 năm học cấp 3. Khi dấn thân vào công việc thêu thùa, tôi đã tích lũy được một số tiền và có những ý tưởng giống bạn. Tôi không thể thêu cả đời. Tôi đã chọn một trường dễ nhất để thi và đã đậu.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi được phép tiếp tục công việc ở trường và sau đó học lên đại học. Tôi hiện đã nghỉ hưu. Ước mơ, thực hiện ước mơ. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng đối với những người đã lâu không đi học thì việc thi đầu vào hơi phi thực tế. Cần cân nhắc kỹ lưỡng khi chọn trường và quyết định đi học lại, năm nay cần phải trúng tuyển. Bạn cũng cần thời gian để chuẩn bị cho kỳ thi. Mong bạn thực hiện được ước mơ của mình.

Bạn đọc Nguyễn Thanh Châu cho rằng khi quyết định học tiếp cần phải nghiêm túc suy nghĩ và đắn đo:

28 tuổi, còn rất trẻ, còn đủ động lực và tài chính thì cứ nghiên cứu. Và cả những kế hoạch cho 10 năm tới. Nếu em học lấy chồng lại sinh con (gánh nặng tài chính …, thời gian eo hẹp, …) thì em có học tiếp được không? Nói chung, bạn phải xem xét các vấn đề mà tôi không mong đợi.

Hữu Nghị tổng hợp

>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


“Sống như cố gắng”

Bạn sống tốt với nhau và bạn sẽ nhận được điểm cao. Ngay cả khi bạn chưa kết hôn, bạn sẽ học được nhiều điều về mối quan hệ tiếp theo của mình. Nếu bạn sống trong tình yêu mà không có đam mê thì càng phải trả giá đắt. Đây là một số kinh nghiệm của mình, mong các bạn tham khảo phần này sẽ hữu ích trước khi quyết định có nên sống chung trước hôn nhân hay không:

1. Tự tin và thoải mái khi ở bên nhau: Chỉ khi ở bên nhau, bạn mới thu hút được sự chú ý Một số cuộc hẹn. Ngược lại, các bạn phải trải qua một quá trình học tập lâu dài, ít nhất là hai năm, để tìm hiểu nhau rõ ràng.

2. Sống có mục đích chính đáng: Mục đích cần phải hiểu là cả hai bên sống hòa thuận như thế nào. kết hôn. Vì vậy, trước khi chung sống, cả hai phải có ý định tiến tới hôn nhân lâu dài. Những lý do ngắn hạn, ngắn hạn, như chăm sóc nhau, chia tiền phòng… chắc chắn không phải là lý do xác đáng cho cuộc sống.

3. Cởi mở với các thành viên trong gia đình: Đừng để người khác trở thành người tình bí mật. Sống chung cần có sự cam kết chắc chắn của cả hai bên. Do đó, tính bảo mật không thể đảm bảo cho lời hứa này. Hãy cởi mở mối quan hệ và sống cởi mở với gia đình.

4. Đặt mục tiêu cho cuộc sống chung, thay vì hời hợt suốt ngày: Cũng giống như trong hôn nhân, tất cả các bạn cần phải ngồi xuống và nói về mục tiêu, mong muốn và khát vọng của mình cho cuộc sống, đặc biệt là. Đây là nội dung về phân công lao động, tài chính, thói quen học tập, quy tắc nói, giải quyết xung đột, mong muốn kết hôn và thảo luận về tương lai tồi tệ nhất trong trường hợp chia tay. -Sử dụng thời gian sống thử như thời gian thử thách của hôn nhân. Nếu bạn không dành nhiều tâm sức và trách nhiệm để thử việc, bạn sẽ không bao giờ có được một công việc chính thức. Nếu bạn và đối tác của bạn ít nhất có thể làm được những điểm trên, hãy tiếp tục sống. Nếu không, vui lòng dừng lại trước khi gặp lỗi.

Pam

>> Bạn có đồng ý với quan điểm trên không? Các ý kiến ​​đăng ở đây chưa chắc đã phù hợp với ý kiến ​​của VnExpress.net.


Nghỉ hưu-Nghỉ hưu hay tiếp tục kiếm tiền?

Nhiều người mơ ước có nhiều tiền trong những năm tháng sau này, nhưng không phải ai cũng có được. Nhiều người đến tuổi nghỉ hưu vẫn quyết định khởi nghiệp, nhưng cũng có người sống an phận, hưởng thụ. Độc giả Fan Tu chia sẻ:

Tôi đã về hưu. Năm ngoái, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng lâu dần mới nhận ra: Về hưu đồng nghĩa với việc già đi, sức khỏe giảm sút, cần được nghỉ ngơi. Lương tháng của tôi là 4,5 triệu đồng, hai vợ chồng cũng eo hẹp. 250 triệu đô la Mỹ tiết kiệm được tính theo mét vuông trước đó đã được gửi vào ngân hàng để tránh bị thất thoát. Khi tôi có hứng thú, nếu tôi mua vàng dư thừa, khi tôi thực sự cần bán vàng, tôi sẽ tính đến việc trừ trượt giá. … Tôi chỉ đến bệnh viện khi bị ốm. Nếu bạn có thời gian rảnh, hãy chơi cờ vua. Chúng ta phải làm gì nếu chúng ta kinh doanh mà chúng ta không thể làm cũ. Nếu bạn lớn tuổi, đừng kinh doanh.

Độc giả Levoto đồng ý: Tôi thấy có hai lý do khiến người lớn tuổi không đầu tư:

1. Không (và không thể) đầu tư ít (hoặc không đủ) tiền trong dài hạn.

2. Với số tiền đủ chi tiêu, chúng ta nên đầu tư thêm vào lĩnh vực nào? Gọi là: “Mua thịt thăn”. Chỉ cần tiếp tục cho phần còn lại của cuộc sống của bạn.

Đồng thời, bạn đọc Nguyễn Kim Thanh đã đưa ra phương án tài chính để bạn không phải lo lắng về tiền bạc khi về hưu:

Tôi đang cân nhắc đầu tư vào các khoản sau để đảm bảo quyền lợi khi nghỉ hưu:

– Từ 30 tuổi Mua bảo hiểm nhân thọ – tiết kiệm tiền, sau đó mua vàng và đá quý có giá trị. Khi giá cả có sự biến động lớn, bạn có thể mua bán nhanh chóng để tăng giá trị tài sản.

– Đầu tư vào bất động sản ở vị trí vô cùng lợi thế sau đó cho thuê để gia tăng giá trị. Giá trị tài sản trong các dự án đầu tư trên có thể dễ dàng chuyển đổi thành tiền mặt khi cần thiết.

Ôm Nghi Toàn diện

>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


“Nhân viên nhảy việc vì sếp không chuyên nghiệp”

Bạn đọc Thanh Tuệ phản đối quan điểm của tác giả bài “Bệnh hiểm nghèo khiến lương nhân viên Việt Nam thấp” và đặt câu hỏi ngược lại: “Công việc gì? Chuyên nghiệp?” – Đây có thể là câu hỏi đầu tiên mà nhiều nhà tuyển dụng hỏi ứng viên chuyên nghiệp. Nó nhằm mục đích tạo ra công việc hoàn chỉnh, chất lượng, hiệu quả và đáng tin cậy, điều này chỉ thực hiện được khi tất cả các chi tiết nhỏ nhất cần được thực hiện một cách đồng bộ, nhất quán và hợp lý. những ngôi nhà? Tuyển dụng chuyên nghiệp?

Tôi không bao giờ định làm việc trong một công ty có dịch vụ tuyển dụng thiếu chuyên nghiệp, khi họ đưa ra mức lương đơn phương (cao), và sau đó khi tôi ký hợp đồng lại (vội vàng), tôi cũng rời bỏ công ty cũ vì tôi. Ông chủ không chuyên nghiệp. Họ nói tăng lương cho tôi, nhưng bắt tôi phải chờ lâu chứ không tăng như kế hoạch. Lời hứa của họ (ví dụ tăng lương 8 triệu nhưng thực tế chỉ là 400.000g) trong quá trình team building, thậm chí sếp cũ của tôi còn thẳng thừng nói “không tăng lương”. Cũng rất dị ứng với loại này. Sếp “nổ” đặc biệt khen thưởng nhân viên mới là nhân viên xuất sắc, nhưng mức thưởng chỉ 300.000, 500.000 … “.

Đồng quan điểm, độc giả Anhvongoc.quinhon cho rằng,” Vấn đề có hai khía cạnh. . Cả người sử dụng lao động và người lao động cần giao tiếp với nhau. Hãy nhìn vào các công ty nước ngoài và cách thức tuyển dụng của họ: trả lương xứng đáng và hợp lý, quan tâm đến nhân viên của họ … Vì vậy, khi thuê, nhiều người mơ ước được đi làm. Đối với công ty chúng tôi, tình hình hoàn toàn ngược lại: chuyên quyền, thích anh em, họ hàng, làm việc không rõ ràng, việc riêng lẻ xen lẫn việc chung, lương dưới mức chung, coi thường người lao động … Vì vậy, chúng ta phải xem xét lại: không Những công nhân hăng hái của công ty được tuyển dụng phải gặp lại nhau. Nhân viên thay đổi công việc. Tuy nhiên, nếu họ thất nghiệp hoặc không có ai quan trọng, họ phải gặp lại nhau. “Đây là quy luật cung cầu.” – – Độc giả Natuan66 nhấn mạnh, mối quan hệ và trách nhiệm giữa người lao động và công ty có sự hiểu biết giống nhau: “Đây không phải lúc nào lỗi của người lao động. Một số nhà tuyển dụng không nói ra mà trực tiếp ám chỉ rằng họ sẽ tính phí Tiền lương eo hẹp, không chịu được mà bỏ đi một thời gian thì thuê người khác, cách họ không tăng lương là giao KPI rất cao, không đạt thì không có cớ gì đòi tăng lương … Nhìn chung, là người đi làm, bạn phải chấp nhận những điều này, nếu làm tốt bạn có thể xin một nơi tốt hơn (nhưng số lượng này ít và chỉ những công ty lớn mới đảm đương được). Nếu bạn không làm Chà, bạn sẽ bị đối xử không công bằng Việc thành lập công ty

>> Theo bạn, nhân viên hay tổ chức có nhiều việc phải bỏ qua? Việc đăng bài viết này ở đây chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net.


“ Tập gym rất khỏe, nhưng bạn phải bắt taxi đi bộ 500m. ”

Ở Sài Gòn có phố đi bộ Nguyễn Thuận, nhưng nói thật là mình thấy còn nhiều chỗ trống cho các bạn trẻ, các bạn trẻ đến ăn vặt và tán gẫu mỗi tối. Đôi khi, nơi này là một địa điểm tốt để xem bóng đá. Tôi không biết đây có phải là phố dành cho người đi bộ phù hợp hay không.

Người Việt Nam thường lười đi bộ. Họ định mua mớ rau và ổ bánh mì cách nhà cả trăm thước, cũng phóng xe máy đi đổ xăng. Khi đến nơi, họ đang ngồi trên xe ven đường hoặc ven đường, chờ nhân viên bán hàng chở đến đó. Họ cũng đang đi xe máy. Luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh: “Lòng đường bị chiếm dụng”, “Thời tiết không cho phép”, “Trời nắng nóng khiến người ta mồ hôi nhễ nhại” … Lạ thay, thời Sài Gòn quanh năm bị cảm lạnh mà họ lại khoe áo len. Và khăn quàng cổ. Nhưng tôi luôn từ bỏ việc đi bộ.

Tôi có một người bạn, và công ty đã đặt mục tiêu 5.000 bước mỗi ngày. Các chỉ số do ứng dụng dành cho thiết bị di động đo lường sẽ được thưởng cho dù ai hoàn thành trong tháng này. Nhưng cô ấy không phàn nàn trong một ngày. Chỉ 4 km đi bộ cho 5.000 người. Nếu bạn làm việc chăm chỉ, nó thực sự có thể được hoàn thành một cách nhanh chóng.

>> Lệnh cấm xe máy có khó chịu không?

Nhiều bạn trẻ ở công ty chúng tôi đi làm về, về nhà là đi tập gym để ngực nở, đùi to. Nhưng sức chịu đựng rất kém. Công ty tổ chức chuyến phượt đã thuê một người khuân vác thức ăn và nước uống, nhưng chỉ cách họ chưa đầy một dặm, họ thở hổn hển và muốn bỏ cuộc. Ngày nay, nhiều bạn trẻ cũng giống nhau, khoe ảnh đi tập thể dục hàng ngày, nói rằng mình đang bồi bổ sức khỏe, nhưng để đi ăn ở quán cách công ty 500 m thì cần một hoặc hai người đi taxi kỹ thuật. Nói đến đây, tôi thấy nhiều người Việt Nam có tính cách rất khác nhau.

Trong cuộc họp công ty, sếp được mời lên phát biểu nhưng ai nấy đều im như thóc. Sếp bỏ đi rồi anh ta lại tiếp tục khoe tài ăn vạ. Đi họp cộng đồng, phòng mời góp ý, tôi không nói gì, nhưng ngày nào cũng vùng vẫy trong gió và hát karaoke. (Rất nhiều) và tốn thời gian, nhưng tại sao không ai muốn bước đi khi có cơ hội? Nhìn những con đường mòn đi bộ đường dài ở nước ngoài, tôi mơ về một con phố với hàng ngàn người đi bộ ở đất nước tôi.

Thiên Tùng

>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Sợ người trẻ thờ ơ vì gánh nặng tài chính

Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng số lượng người độc thân ở Nhật Bản đã tăng mạnh trong 30 năm qua. Theo một nghiên cứu của Đại học Tokyo, từ năm 1992 đến 2015, số phụ nữ độc thân và nam giới trong độ tuổi từ 18 đến 39 đã tăng lần lượt 2,2 triệu và 1,7 triệu. AM giải thích: Vấn đề này đã được thảo luận rất nhiều trước đây. Trên thực tế, nhiều thanh niên Nhật Bản không có thời gian và tiền bạc để kết hôn. Họ vẫn quan tâm đến tình dục, nhưng sợ bị ràng buộc vào một tình yêu không thể chịu đựng được. Họ gọi nó là mendokusai.

Thông thường, đây cũng là do lo lắng và trầm cảm do điều kiện kinh tế gây ra, dẫn đến việc né tránh các mối quan hệ xã hội. Khi không có bạn tình, giới nhà giàu vẫn có thể giải trí ở khu đèn đỏ.

Độc giả pkpinh94 chia sẻ: Thực ra đàn ông Nhật rất sợ kết hôn, vì ở Nhật lấy chồng phải giàu mới mua được nhà, lương phải cao. Theo truyền thống, phụ nữ giữ tất cả các thẻ lương. Bất cứ khi nào lương một tháng chỉ là một khoản chi tiêu nhỏ, thì khoản chi tiêu phát sinh sẽ rất lớn. 30 triệu yên (60 triệu đồng Việt Nam) mỗi tháng sẽ gây khó khăn cho việc kết hôn, dẫn đến cuộc sống độc thân suốt đời, và tiền bạn có thể kiếm được là chơi game. Đua ngựa, giải quyết nhu cầu. Tình dục … Phụ nữ cũng vậy, hầu như nhậu nhẹt sau giờ làm việc rồi lên giường với ai, bố mẹ con cái chẳng bao giờ quan tâm đến nhau. Hội nghị thật buồn tẻ.

Đồng quan điểm, bạn đọc Ruan Dong cho rằng: Tôi nghĩ trong vài chục năm nữa, các nước đang phát triển như nước ta sẽ gặp phải tình trạng này. Bây giờ thanh niên ham vui quá không dám lập liên minh, sinh con đẻ cái.

Bạn đọc Ruan Ruan chia sẻ: Tôi đi làm xa, trong một tòa nhà văn phòng có hơn 20 người thì hơn chục người là nữ, một nửa là người độc thân trên 30 tuổi. Nhiều người trong số họ cũng đẹp trai, được trả lương cao, ăn mặc đẹp, một số quá nghiêm khắc, một số cầu kỳ, sống đơn giản, một số kiêu ngạo, một số hài hước.

Nhưng vấn đề là họ vẫn chưa tìm được người bạn đời ưng ý, thậm chí có người còn nói rằng họ không cần phải kết hôn. Có bạn trai thích cuộc sống độc thân đủ sang, không muốn dính vào các mối quan hệ hôn nhân gia đình hoặc vướng bận chuyện con cái. Tôi nghĩ trong vòng 5 năm tới, tình trạng này sẽ gia tăng mạnh ở nước ta.

Tình bạn hòa nhập >> >> Bài viết này không nhất thiết trùng với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Tạo “chèn” vào điện thoại

Độc giả Thanh Ngô chia sẻ việc lạm dụng smartphone và bức xúc với thói quen này của nhiều bạn trẻ: “Trong suốt xã hội ngày nay, nhiều khi tôi cũng thấy ngán ngẩm, trong thang máy nhiều người cắm mặt vào nguồn điện thoại. Hên quá, tôi quên bấm số tầng, vào đó quên mất …. – Bạn đọc Tucaotudai83 cũng thừa nhận với tâm trạng tương tự: “Khi vào thang máy, tôi thấy rất nhiều người lướt điện thoại. , Quên bấm số điện thoại hoặc sang trái khi đi cầu thang. Họ có vẻ bận rộn nên không có một hai phút ngừng sử dụng điện thoại để giải lao. “.

” Công ty tôi cũng cho phép nhân viên nghỉ việc do lướt web. Trong trường đại học có nhiều bạn trẻ chưa có kinh nghiệm nhưng không có lương tâm tập thể nơi công sở, họ bằng lòng cố gắng nhét mặt vào điện thoại tán gẫu cũng vô ích. Sếp trì hoãn trước khi nhận thưởng Tết đúng hạn. Đây là một cái giá quá đắt “, độc giả Dtsc.dtsc chia sẻ.

Ngay cả trong gia đình, điện thoại đã dần thay thế việc giao tiếp cơ bản giữa các cá nhân. Độc giả Hân cho biết:” Chồng tôi đưa vợ đi mua sắm, điện thoại. Chơi, không có chỗ ngồi, anh đứng lên chơi. Đi làm về, chồng tôi đeo tai nghe và nghịch điện thoại cho đến khi đi ngủ. Hai vợ chồng đi uống cà phê, chồng gọi điện. Tối đi ăn khuya, trong lúc đợi đồ ăn ra chồng cũng vắt khô. Không có điện thoại, tôi vào xem tivi, vào máy chơi game … “Cùng cảnh ngộ, một độc giả có tên” Người xấu “cho biết:” Nhiều gia đình ở chung một nhà, nhưng khi mẹ ốm đau. Sẽ ở trong phòng. Tôi phải tự mình nhắn tin cầu cứu vì không ai nghe. Những bi kịch hiện đại đang đến gần. Bố mẹ vui lòng cất điện thoại khi về đến nhà nhé! “Độc giả Binary.vn87 nói rõ ai là người phải chịu trách nhiệm:” Nhiều bà mẹ phải đưa con đến bác sĩ tâm lý, nhưng điều này đã được giải thích. Tôi vẫn không hiểu tại sao con tôi lại bất thường. Quả thực, tác hại khôn lường. Công nghệ 4.0 không có lỗi, lỗi ở người dùng. “” Thành tổng kết

— >> Bạn nghĩ gì về tình trạng nhiều bạn trẻ sử dụng smartphone hiện nay? Điều này không nhất thiết phải phù hợp với VnExpress.net. ý kiến.


“Sống như cố gắng”

Bạn sống tốt với nhau và bạn sẽ nhận được điểm cao. Ngay cả khi bạn chưa kết hôn, bạn sẽ học được nhiều điều về mối quan hệ tiếp theo của mình. Nếu bạn sống trong tình yêu mà không có đam mê thì càng phải trả giá đắt. Đây là một số kinh nghiệm của mình, mong các bạn tham khảo phần này sẽ hữu ích trước khi quyết định có nên sống chung trước hôn nhân hay không:

1. Tự tin và thoải mái khi ở bên nhau: Chỉ khi ở bên nhau, bạn mới thu hút được sự chú ý Một số cuộc hẹn. Ngược lại, các bạn phải trải qua một quá trình học tập lâu dài, ít nhất là hai năm, để tìm hiểu nhau rõ ràng.

2. Sống có mục đích chính đáng: Mục đích cần phải hiểu là cả hai bên sống hòa thuận như thế nào. kết hôn. Vì vậy, trước khi chung sống, cả hai phải có ý định tiến tới hôn nhân lâu dài. Những lý do ngắn hạn, ngắn hạn, như chăm sóc nhau, chia tiền phòng… chắc chắn không phải là lý do xác đáng cho cuộc sống.

3. Cởi mở với các thành viên trong gia đình: Đừng để người khác trở thành người tình bí mật. Sống chung cần có sự cam kết chắc chắn của cả hai bên. Do đó, tính bảo mật không thể đảm bảo cho lời hứa này. Hãy cởi mở mối quan hệ và sống cởi mở với gia đình.

4. Đặt mục tiêu cho cuộc sống chung, thay vì hời hợt suốt ngày: Cũng giống như trong hôn nhân, tất cả các bạn cần phải ngồi xuống và nói về mục tiêu, mong muốn và khát vọng của mình cho cuộc sống, đặc biệt là. Đây là nội dung về phân công lao động, tài chính, thói quen học tập, quy tắc nói, giải quyết xung đột, mong muốn kết hôn và thảo luận về tương lai tồi tệ nhất trong trường hợp chia tay. -Sử dụng thời gian sống thử như thời gian thử thách của hôn nhân. Nếu bạn không dành nhiều tâm sức và trách nhiệm để thử việc, bạn sẽ không bao giờ có được một công việc chính thức. Nếu bạn và đối tác của bạn ít nhất có thể làm được những điểm trên, hãy tiếp tục sống. Nếu không, vui lòng dừng lại trước khi gặp lỗi.

Pam

>> Bạn có đồng ý với quan điểm trên không? Các ý kiến ​​đăng ở đây chưa chắc đã phù hợp với ý kiến ​​của VnExpress.net.


điểm số trực tiếp bet365_bet365 chau a_cách vào bet365