Người già không có gánh nặng chăm sóc nhau cùng con cái.

Có một bức ảnh kể một câu chuyện vui thế này: Cảnh 1, hai vợ chồng hoa khôi hạnh phúc cho biết họ hạnh phúc như truyện cổ tích vì không có con. Nhà bên cạnh thường cười nói, bận bịu với công việc và chăm sóc con cái. Đổ nước. Khi vợ chồng họ làm trò vui, con cháu sum vầy. Nhưng tôi thấy điều này không phải là vô lý cho lắm và tôi có những điểm cần nói như sau: Sinh con hay không là quyền tự do lựa chọn của mỗi cặp vợ chồng. Tuy nhiên, đối với một xã hội nông nghiệp như nước ta, có con vẫn là một điều hạnh phúc. Chụp ảnh với nhiều nước phát triển (chẳng hạn như Nhật Bản). Ông già neo đơn nơi xứ người này đã chết ở nhà mấy ngày nay mà đau xót không ai biết. Và tôi thật khó hiểu khi ngày càng có nhiều người trong chúng ta ủng hộ việc không có con. -Người già thường hoài cổ. Họ nhớ chuyện xưa, kể chuyện xưa nuôi dạy con cháu cho vơi bớt đau thương. Điều đáng mừng nhất là có các em nhỏ bên cạnh để thăm nom, chăm sóc và trò chuyện.

Nhiều người sẽ nói cố gắng tiết kiệm tiền và thuê vú em tốt nhất hoặc viện dưỡng lão tốt nhất. Nhưng họ đã tính đến cảnh bị tấn công bất ngờ chưa? Nếu hai vợ chồng chết, ai sẽ giúp đỡ và chăm sóc họ? Nếu người chồng hay người vợ còn sống, liệu tất cả những điều này có đổ lên vai một ông già?

Thái

>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Người đàn ông trung niên đang đi về nhà trên phố

Sau khi nhà thiết kế rời Hà Nội trở về quê hương và thành lập “vương quốc” của riêng mình, bài báo được đăng tải, nhiều độc giả ấp ủ ước mơ đã chia sẻ dự định rời phố về quê sống thảnh thơi, độc giả Hà Nội chia sẻ: -năm nay tôi Gần 40 tuổi, tôi sinh ra và lớn lên ở thủ đô xinh đẹp. Hơn 30 năm nay, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chuyển ra thành phố ngoại thành Hà Nội chứ đừng nói đến vùng quê.

Nhưng, cách đây 5 đến 6 năm, khi tôi lái xe đi, tôi đã thay đổi ý định ở Tây Bắc Tây Nguyên-Đông Bắc. Cư dân vùng cao tuy thiếu thốn vật chất, cuộc sống vất vả nhưng nhờ được thiên nhiên ưu đãi và không khí trong lành nên họ được hưởng sự yên bình và vui vẻ trong một môi trường tươi đẹp.

Bây giờ tôi muốn gây quỹ đủ để xây một ngôi nhà bằng vật liệu thô ở Y Sapa, Ty hoặc Hà Giang, xây dựng một khu vườn, và quản lý một gia đình chủ nhà, một quán cà phê ba lô. Tôi cũng sẽ sống ở đó.

Một độc giả có nickname Trai Dat To cho biết, anh đã có cuộc sống ổn định ở Hà Nội sau tuổi trung niên, hiện anh đang chuẩn bị về nước sinh sống: – Tôi cũng đến, tôi xuất thân từ một gia đình nghèo ở nông thôn ở huyện Phú Thọ. (Phú Thọ) lên Hà Nội, em lên Hà Nội nuôi bản thân học đại học, không dám xin tiền bố mẹ vì nhà rất nghèo. Hiện tại, tôi nhớ Hà Nội và làm tác giả Góc vườn để rồi 45-50 tuổi mới về quê. Tôi cũng là một nhà thiết kế máy tính, nhưng tôi hiện đang làm việc trong một công ty. Giờ tôi không thể về quê vì còn hai con đang học, nhà cửa và công việc của chồng.

Tôi biết mình có thể làm được bao nhiêu công việc ở Hà Nội ở tuổi 45. Ở Hà Nội, tôi thuê nhà để kiếm thêm thu nhập, tôi có thời gian chăm sóc gia đình, bố mẹ, vợ con.

Mình gom được 3000m2 đất ở quê xây 1000m2 hàng rào rất đẹp, trong đó có 1 căn nhà mái tôn chắc chắn, tất cả bếp đều có diện tích hơn 130m2, có thể mua đủ thứ. Một vườn lan với hơn 900 giò, cây cảnh và một luống bưởi, xoài, mít, mít, rau và mấy con lợn giết mổ gia súc, gà ngày Tết. Sắp tới, tôi dự định đào thêm ao mà không cần xin giấy phép. Bây giờ cha mẹ dùng tuổi già để chăm sóc vườn tược.

Tình Bạn Toàn Diện

>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Cả gia đình giấu tất cả điện thoại di động để con cái không bị “ ám ảnh ”

Nghiện điện thoại là một vấn đề khá phổ biến xảy ra ở hầu hết các gia đình có trẻ em. Bạn đọc Trí Nguyễn cho rằng, vấn đề nằm ở phía phụ huynh:

Bản thân con cái không biết điện thoại là gì, tại sao chúng lại dùng điện thoại? Đó là do những sai lầm của cha mẹ đã khiến trẻ quen với việc sử dụng điện thoại và trở thành “chất gây nghiện”. Ngay cả khi người lớn cứ bấm máy, tôi trách bọn trẻ không làm vậy.

Tôi xem đó là một hình thức điều hòa Trẻ đã được “huấn luyện” cách sử dụng điện thoại (bạn có thể buông tay…), nhưng không qua thói quen gò bó “thói quen” nên mới xảy ra tình trạng này. xảy ra.

Chúng ta biết rằng các thiết bị điện tử đều có mặt tích cực và mặt tiêu cực, dù người lớn chúng ta ai cũng mê như điếu đổ nhưng không hiếm trẻ em cũng mắc phải những trường hợp tương tự. Nhưng vấn đề là chúng ta phải hiểu luật và sử dụng hợp lý. Thiết bị điện tử không có lỗi, trẻ em không có lỗi, lỗi là do chúng lạm dụng và ỷ lại.

Độc giả có nickname Hậu Cung Như Ý Truyện phân tích nguyên nhân:

Việc “nghiện” điện thoại di động của giới trẻ là hệ quả của chuỗi phản ứng xã hội hiện nay: GDP thấp, giá sinh hoạt cao, hầu hết các gia đình ở Việt Nam đều là “vợ chồng cùng làm” “. Điều này làm cho sự gắn bó giữa con cái và cha mẹ không nhất quán.

Rõ ràng đó không phải là cha mẹ hoặc cha mẹ chơi với trẻ, mà là đưa trẻ đi chơi hoặc hướng dẫn trẻ chơi các trò chơi bổ trợ. Chà, ném điện thoại cho bọn trẻ là một giải pháp tức thời, nhanh chóng nhưng hiệu quả.

– Một lần nữa, an toàn giao thông đường bộ không cao và ý thức tập thể thấp. Tại sao cha mẹ ngại đưa con cái đi chơi? Hiện tại, trên đường phố, điều này quá nguy hiểm. Công viên nhiều khói bụi ô tô nhưng ít cây xanh. Tỉ lệ kẻ trộm với tội phạm rất cao, ai dám để trẻ em chơi một mình? Ngay cả các cơ sở giải trí, ăn uống cũng không thể đáp ứng được yêu cầu về an toàn mà ví dụ rõ nhất là vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm. Đối mặt với bao nhiêu vấn đề, người lớn dù muốn ở nhà điều trị thì làm sao dám cho con ra ngoài?

Do áp lực xã hội, có thể dễ dàng nhận thấy trường đại học đánh nhau như thế nào. Ai cũng muốn con mình trở thành bác sĩ, ông chủ lớn và đẩy chúng vào vòng xoáy của mâu thuẫn càng sớm càng tốt. Học ca sáng, chiều hay tối để được tư vấn, “nghe điện thoại và vui trên mạng xã hội” là một việc dễ dàng, và ngày mai “kiếm ăn” sẽ tiêu tốn ít calo hơn. Thiếu gắn kết cộng đồng “,” thiếu kỹ năng thực hành “,” thiếu kỹ năng giao tiếp “,” thiếu khả năng thích ứng “… Những kiến ​​thức đơn giản mà các em học trước đây và bây giờ cần được gửi đến trung tâm để” đào tạo “.

Một số Bạn đọc đã đề xuất giải pháp hạn chế trẻ em sử dụng điện thoại di động:

Không thể phủ nhận nó mang lại những ưu điểm của điện thoại thông minh Nhưng ngoài ra nó cũng tác động không nhỏ đến mỗi chúng ta. Thật vậy, như các chuyên gia trong bài viết này Như đã phân tích, điều này vô hình trung đối với các bậc cha mẹ có con đang tuổi ăn tuổi học.

Cách giải quyết vấn đề hoàn toàn không dễ dàng. Với sự phát triển chung của công nghệ thông tin, đặc biệt là sự phát triển của mạng xã hội như hiện nay, Đây quả là một vấn đề hóc búa đối với chúng ta.

Với cuộc sống bộn bề và áp lực công việc, bạn có thể thoải mái gọi điện, lướt Internet … Trẻ em, dưới áp lực học hành, kể cả sự kỳ vọng của cha mẹ và thầy cô Chúng ta cũng phải dành chút thời gian để nghỉ ngơi, thư giãn.

Giải quyết được vấn đề này. Mong rằng các bậc cha, mẹ sẽ quan tâm đến con nhiều hơn, dành nhiều thời gian hơn cho con. Lên kế hoạch đưa con đi thăm thú, thăm ông bà, cô bác. Ngoài ra, chúng ta cũng phải thể hiện một tấm gương thực sự trong việc trò chuyện với trẻ.

tt817168tt3195966

Một số gợi ý cai nghiện qua điện thoại mà tôi sử dụng:

– Khi có con nhỏ, tôi xin Ông bà, bố và tôi giấu hết điện thoại và không ai sử dụng điện thoại thông minh trước mặt bé .—— Buổi chiều đi làm về, tôi đưa các con đi dạo và tập thể dục, nếu bố mẹ chơi trò chơi trốn tìm, đồng hồ ma, Đuổi nhau thì vứt hết điện thoại đi, đòi chơi với bố mẹ 100.000 lần

– Khi con rất muốn xem điện thoại, trước khi gọi cho con, con luôn nói: “Năm phút Con ơi “. Giờ gọi lại cũng sắp hết giờ con tôi thường xuyên nhắc nhở con đừng mê những cơn nghiện không thể bỏ được và từ trước đến nay, con tự ý khóa máy và gọi. Ngoài ra Cho bố mẹ xem hoặc cho xem đồng hồ to: “Tay dài là số 4, khi số 5 tự đi ra ngoài, con biết hết các mặt số (con còn chưa biết giờ)

Kết luận: Thực ra, một đứa nghiện điện thoại di động Đứa bé củaCha mẹ, hãy nhìn bạn, họ chỉ là cha mẹ. Edit trước, sau đó edit.

Nina

Hug Nghi tổng hợp

>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Người già không có gánh nặng chăm sóc nhau cùng con cái.

Có một bức ảnh kể một câu chuyện vui thế này: Cảnh 1, hai vợ chồng hoa khôi hạnh phúc cho biết họ hạnh phúc như truyện cổ tích vì không có con. Nhà bên cạnh thường cười nói, bận bịu với công việc và chăm sóc con cái. Đổ nước. Khi vợ chồng họ làm trò vui, con cháu sum vầy. Nhưng tôi thấy điều này không phải là vô lý cho lắm và tôi có những điểm cần nói như sau: Sinh con hay không là quyền tự do lựa chọn của mỗi cặp vợ chồng. Tuy nhiên, đối với một xã hội nông nghiệp như nước ta, có con vẫn là một điều hạnh phúc. Chụp ảnh với nhiều nước phát triển (chẳng hạn như Nhật Bản). Ông già neo đơn nơi xứ người này đã chết ở nhà mấy ngày nay mà đau xót không ai biết. Và tôi thật khó hiểu khi ngày càng có nhiều người trong chúng ta ủng hộ việc không có con. -Người già thường hoài cổ. Họ nhớ chuyện xưa, kể chuyện xưa nuôi dạy con cháu cho vơi bớt đau thương. Điều đáng mừng nhất là có các em nhỏ bên cạnh để thăm nom, chăm sóc và trò chuyện.

Nhiều người sẽ nói cố gắng tiết kiệm tiền và thuê vú em tốt nhất hoặc viện dưỡng lão tốt nhất. Nhưng họ đã tính đến cảnh bị tấn công bất ngờ chưa? Nếu hai vợ chồng chết, ai sẽ giúp đỡ và chăm sóc họ? Nếu người chồng hay người vợ còn sống, liệu tất cả những điều này có đổ lên vai một ông già?

Thái

>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Làm việc cho người già

Mặc dù che nửa khuôn mặt của anh ấy bởi khẩu trang, tôi vẫn nhận ra anh ấy bằng cách nhìn vào lông mày và đôi mắt dày của anh ấy. Tôi hỏi và được biết anh đã nghỉ hưu cách đây vài tháng.

Có lẽ ở quê hoài cũng chán, muốn xây cây xăng ở cây xăng gần nhà. Có việc làm và có tiền tiêu vặt hàng tháng. Phần lương hưu coi như tiết kiệm sức khỏe,

Em nghĩ do cây xăng chưa tuyển nam thanh niên vào làm nên em nhận anh. Các nhà tuyển dụng luôn muốn thuê những người trẻ tuổi vì họ nhanh nhẹn, tháo vát và năng động hơn. Sau nhiều thập kỷ làm việc, một số người về hưu sẽ rời khỏi nhà hoàn toàn. Nhưng nhiều người vẫn khỏe mạnh và cần làm việc. Từ tâm lý bắt tay vào làm, bạn sẽ cảm thấy mình không vô dụng mà vẫn có thể cống hiến cho đời. Hoặc có những người có hoàn cảnh khó khăn vẫn phải lao động kiếm sống. Vì vậy, chúng tôi thấy rằng những người nghỉ hưu vẫn rất cần việc làm. Tuy nhiên, khi xã hội có nhiều người trẻ, việc cung cấp nhiều việc làm cho người già vẫn là một ẩn số.

Những người lớn tuổi thường đồng ý làm một số công việc nhất định, chẳng hạn như làm nhân viên bảo vệ trong cửa hàng thời trang Pages, quán cà phê, quán bar và những nơi khác. Hoặc bán vé số. Nhưng có một vấn đề nan giải là khi thực hiện các chức năng này, do lớn tuổi nên người sử dụng lao động có thể ép buộc, lạm dụng hoặc trả các khoản phí này thay vì linh hoạt như những người trẻ tuổi. Người cao tuổi cũng chỉ hợp đồng thời vụ nên khó ký hợp đồng chính thức. Làm thế nào để bảo vệ quyền lợi của nhân viên lớn tuổi?

An Dong

>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Tôi muốn bỏ bằng cấp làm thợ cắt tóc và sau đó thi lại đại học ở tuổi 27

Tôi 27 tuổi (sinh năm 1993) và độc thân, là con một trong gia đình. Năm 2011, tuy học lực không đứng đầu nhưng tôi vẫn nằm trong tốp 10 của trường. Vì vậy, em rất tự tin đăng ký nguyện vọng y khoa và được 22 điểm. Năm đó điểm chuẩn là 23 nên tôi trượt.

Vào thời điểm đó, ứng viên đã sống sót và chết với điều ước này, nhưng bây giờ anh ta không có cơ hội để hoàn thành bài kiểm tra ống hút. Hoặc đi học cao đẳng hoặc đại học. Tôi đã chọn thi năm 2012, nhưng đời không như là mơ.

Vào ngày 9 tháng 10 năm 2011, tôi đăng ký vào trường tin học. Không may trong quá trình nhập học, em gây tai nạn giao thông và bị khởi tố hình sự nên nhà trường từ chối. Tôi bị kết án tù, nhưng bị phạt quản chế, cộng với thời gian thử thách, tổng cộng gần 7 năm. Những người bị kết án không được dự thi đại học. Kể từ khi …, giấc mơ của lớp đã kết thúc. Tôi đã học đủ mọi ngành nghề, tham gia vào mọi ngành nghề trong xã hội, và đã làm nghề cắt tóc từ lâu. Trong 10 năm kể từ khi tôi thi trượt đại học, và 10 năm kể từ ngày khủng khiếp đó, tôi đã tích lũy được rất nhiều tiền, nhưng không phải là quá nhiều.

Tôi nghĩ nếu tôi tiếp tục cắt tóc trong 10, 20 năm nữa, kể cả khi tôi chết, tôi sẽ chỉ là một thợ làm tóc. Tuy nhiên, nếu tôi thi lại, tôi sẽ có cơ hội đỗ đại học, của cải gác lại, nhưng chắc chắn tôi sẽ trở thành bác sĩ trong 10 năm tới.

Vì không gắn bó với nghề tóc, tôi đã ấp ủ cả đời nên dự định năm 2021 sẽ thi vào Đại học Y Đà Nẵng (phù hợp với khả năng của tôi). Em xin hỏi anh có nên bắt đầu lại cuộc sống sau 28 tuổi không, và cho em lời khuyên thẳng thắn. Xin cảm ơn.

Hoàng

>> Bài viết này không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Khi mọi thứ không theo ý mình

Một người mẹ yêu con, chăm con, bảo con mình là con ngoan vì con mình không chịu thay đổi, không nghe lời mình nên chị cảm thấy lo lắng và buồn. Tôi cảm thấy ngột ngạt và muốn nói với bạn rằng nếu bạn thay đổi, bạn không cần phải lo lắng về tôi.

Vợ hoặc chồng muốn người yêu thay đổi để hiểu mình. Hoặc doanh nhân muốn thị trường mang lại lợi nhuận như mình, bởi vì anh ta phải chăm lo tài chính cho gia đình và toàn bộ doanh nghiệp.

>> Phân tán là một “ lưỡi dao ” tấn công những kẻ thất vọng

mọi người đều muốn những mong muốn chính đáng của họ Đáp ứng và thực hiện một cách chính xác. Như thể chúng ta đã chúc nhau đầu năm: “Cầu mong mọi sự như ý”. Nhưng thực tế là “mọi thứ đều tốt đẹp” trong cuộc sống này. buồn bã. Tôi nghe ở đâu đó rằng “buông bỏ” và “buông bỏ” khác nhau. “Buông tay” là khi bạn cố gắng hết sức để bắn những mũi tên nhằm vào một mục tiêu đã định trước. Trả lại từ vòng cung. Khi đó bạn phải buông (buông), và bạn sẽ không thể điều khiển mũi tên như cố gắng giơ cao. Trước đó, nó bị ảnh hưởng bởi gió bên ngoài – nếu gió thay đổi đột ngột, bạn sẽ không thể kiểm soát được.

“Buông ra” có nghĩa là bạn thậm chí không cầm cung tên và cố gắng giương cung lên. —— Hôm trước, một người bạn vui vẻ hỏi tôi: “Anh đang nói về nhân duyên.” Khi quả chín, nhân duyên sẽ đến. “

Vũ trụ này dường như có những quy luật chung. Hãy quan sát cây cối và trái cây. Một trái cây trưởng thành, không cần ai hái, nó sẽ tự rụng. Mỗi cây và trái cây có một vòng đời, thời gian ra hoa và độ chín khác nhau. Thời gian ra trái cũng khác nhau, có trái một năm, có trái sáu tháng, hoặc chỉ ra trái được 2-3 tuần – con người cũng vậy. Có người thu hút những gì bạn nói, mong muốn bạn muốn, và ngược lại, có Đôi khi tôi muốn chấp nhận, đôi khi tôi không muốn và một số thứ không thể thay đổi.

>> Những đứa trẻ trong lồng

Nỗi đau của tôi là nếu đối phương không thay đổi thì sẽ ảnh hưởng đến mình, nhưng xin Cố gắng lên, nếu họ không làm theo ý mình thì mình cũng không quan tâm, nhưng mình cứ sống tự lập và làm những việc mình phải làm thì mọi chuyện có lẽ không đến nỗi ..—— Mình tập Hãy từ bỏ việc thuyết phục tôi. Hãy thử hai hoặc ba lần. Nếu họ không thể hoặc không làm được, hãy tiếp tục cố gắng và để họ làm những gì họ muốn. Giống như tất cả các loại cây và trái cây khác. Đôi khi trái cây tự chín. – — Đôi khi, những gì tôi nghĩ là tốt cho cây này lại không phù hợp và tốt cho cây này, nếu tôi cứ cố gắng nắm bắt vũ trụ và muốn nó quay nhanh nhất có thể, thì tôi sẽ rất mệt mỏi . Thôi thì cứ để cho đến khi quả chín rụng xuống, hãy thư giãn và thoải mái hơn.

Giang Kate

>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Đăng tại đây.


Khi mọi thứ không theo ý mình

Một người mẹ yêu con, chăm con, bảo con mình là con ngoan vì con mình không chịu thay đổi, không nghe lời mình nên chị cảm thấy lo lắng và buồn. Tôi cảm thấy ngột ngạt và muốn nói với bạn rằng nếu bạn thay đổi, bạn không cần phải lo lắng về tôi.

Vợ hoặc chồng muốn người yêu thay đổi để hiểu mình. Hoặc doanh nhân muốn thị trường mang lại lợi nhuận như mình, bởi vì anh ta phải chăm lo tài chính cho gia đình và toàn bộ doanh nghiệp.

>> Phân tán là một “ lưỡi dao ” tấn công những kẻ thất vọng

mọi người đều muốn những mong muốn chính đáng của họ Đáp ứng và thực hiện một cách chính xác. Như thể chúng ta đã chúc nhau đầu năm: “Cầu mong mọi sự như ý”. Nhưng thực tế là “mọi thứ đều tốt đẹp” trong cuộc sống này. buồn bã. Tôi nghe ở đâu đó rằng “buông bỏ” và “buông bỏ” khác nhau. “Buông tay” là khi bạn cố gắng hết sức để bắn những mũi tên nhằm vào một mục tiêu đã định trước. Trả lại từ vòng cung. Khi đó bạn phải buông (buông), và bạn sẽ không thể điều khiển mũi tên như cố gắng giơ cao. Trước đó, nó bị ảnh hưởng bởi gió bên ngoài – nếu gió thay đổi đột ngột, bạn sẽ không thể kiểm soát được.

“Buông ra” có nghĩa là bạn thậm chí không cầm cung tên và cố gắng giương cung lên. —— Hôm trước, một người bạn vui vẻ hỏi tôi: “Anh đang nói về nhân duyên.” Khi quả chín, nhân duyên sẽ đến. “

Vũ trụ này dường như có những quy luật chung. Hãy quan sát cây cối và trái cây. Một trái cây trưởng thành, không cần ai hái, nó sẽ tự rụng. Mỗi cây và trái cây có một vòng đời, thời gian ra hoa và độ chín khác nhau. Thời gian ra trái cũng khác nhau, có trái một năm, có trái sáu tháng, hoặc chỉ ra trái được 2-3 tuần – con người cũng vậy. Có người thu hút những gì bạn nói, mong muốn bạn muốn, và ngược lại, có Đôi khi tôi muốn chấp nhận, đôi khi tôi không muốn và một số thứ không thể thay đổi.

>> Những đứa trẻ trong lồng

Nỗi đau của tôi là nếu đối phương không thay đổi thì sẽ ảnh hưởng đến mình, nhưng xin Cố gắng lên, nếu họ không làm theo ý mình thì mình cũng không quan tâm, nhưng mình cứ sống tự lập và làm những việc mình phải làm thì mọi chuyện có lẽ không đến nỗi ..—— Mình tập Hãy từ bỏ việc thuyết phục tôi. Hãy thử hai hoặc ba lần. Nếu họ không thể hoặc không làm được, hãy tiếp tục cố gắng và để họ làm những gì họ muốn. Giống như tất cả các loại cây và trái cây khác. Đôi khi trái cây tự chín. – — Đôi khi, những gì tôi nghĩ là tốt cho cây này lại không phù hợp và tốt cho cây này, nếu tôi cứ cố gắng nắm bắt vũ trụ và muốn nó quay nhanh nhất có thể, thì tôi sẽ rất mệt mỏi . Thôi thì cứ để cho đến khi quả chín rụng xuống, hãy thư giãn và thoải mái hơn.

Giang Kate

>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Đăng tại đây.


Nên mua ô tô hay gửi tiết kiệm cho người cao tuổi?

Tôi 37 tuổi, vợ tôi 31, và con tôi 5 tuổi. Hiện tại, chúng tôi đang sống và làm việc tại Hà Nội. Bảy năm sau khi kết hôn, vợ chồng tôi có một căn hộ trị giá 2,5 tỷ USD, tiết kiệm thêm được 2 tỷ USD. Tổng thu nhập hàng năm của hai vợ chồng tôi khoảng 500 triệu đồng. Tôi đi vào cuối tuần. Tuy nhiên, vợ tôi muốn gần chỗ làm hơn và tiếp tục chạy xe ôm để tiết kiệm tiền (nhà tôi cách chỗ làm 10 km). Nếu không, vợ tôi chỉ muốn mua một chiếc ô tô rẻ và dùng số tiền kiếm được để mua đất ở ngoại ô. Vợ tôi muốn tiết kiệm tiền để tránh rủi ro.

Tôi nghĩ rằng thu nhập của tôi đủ để nuôi chiếc xe hơi, nhưng tôi cũng thừa nhận rằng ý kiến ​​của vợ tôi là hợp lý. Tuy nhiên, cá nhân tôi không muốn vợ chồng mình làm lụng vất vả rồi dành hết tiền để lo cho người già mà không được hưởng thụ cuộc sống. Theo bạn, sau này tôi có nên mạnh dạn mua một chiếc ô tô mình yêu thích và để dành tiền, hay mua một chiếc ô tô giá rẻ và đầu tư vào bất động sản như mong muốn của vợ?

Than Thanh

>> Bình luận? Phải phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


Tôi muốn bỏ bằng cấp làm thợ cắt tóc và sau đó thi lại đại học ở tuổi 27

Tôi 27 tuổi (sinh năm 1993) và độc thân, là con một trong gia đình. Năm 2011, tuy học lực không đứng đầu nhưng tôi vẫn nằm trong tốp 10 của trường. Vì vậy, em rất tự tin đăng ký nguyện vọng y khoa và được 22 điểm. Năm đó điểm chuẩn là 23 nên tôi trượt.

Vào thời điểm đó, ứng viên đã sống sót và chết với điều ước này, nhưng bây giờ anh ta không có cơ hội để hoàn thành bài kiểm tra ống hút. Hoặc đi học cao đẳng hoặc đại học. Tôi đã chọn thi năm 2012, nhưng đời không như là mơ.

Vào ngày 9 tháng 10 năm 2011, tôi đăng ký vào trường tin học. Không may trong quá trình nhập học, em gây tai nạn giao thông và bị khởi tố hình sự nên nhà trường từ chối. Tôi bị kết án tù, nhưng bị phạt quản chế, cộng với thời gian thử thách, tổng cộng gần 7 năm. Những người bị kết án không được dự thi đại học. Kể từ khi …, giấc mơ của lớp đã kết thúc. Tôi đã học đủ mọi ngành nghề, tham gia vào mọi ngành nghề trong xã hội, và đã làm nghề cắt tóc từ lâu. Trong 10 năm kể từ khi tôi thi trượt đại học, và 10 năm kể từ ngày khủng khiếp đó, tôi đã tích lũy được rất nhiều tiền, nhưng không phải là quá nhiều.

Tôi nghĩ nếu tôi tiếp tục cắt tóc trong 10, 20 năm nữa, kể cả khi tôi chết, tôi sẽ chỉ là một thợ làm tóc. Tuy nhiên, nếu tôi thi lại, tôi sẽ có cơ hội đỗ đại học, của cải gác lại, nhưng chắc chắn tôi sẽ trở thành bác sĩ trong 10 năm tới.

Vì không gắn bó với nghề tóc, tôi đã ấp ủ cả đời nên dự định năm 2021 sẽ thi vào Đại học Y Đà Nẵng (phù hợp với khả năng của tôi). Em xin hỏi anh có nên bắt đầu lại cuộc sống sau 28 tuổi không, và cho em lời khuyên thẳng thắn. Xin cảm ơn.

Hoàng

>> Bài viết này không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.


điểm số trực tiếp bet365_bet365 chau a_cách vào bet365