Tôi năm nay 29 tuổi đã có vợ và một con trai 1,5 tuổi. Từ năm 2015, tôi đã kinh doanh trò chơi điện tử. Năm 2017, gia đình tôi có mua một căn nhà tại quận Tân Phú, TP.HCM, diện tích 52m2, giá khoảng 2,8 tỷ đồng. Tôi cũng phải vay ngân hàng 1,9 tỷ đồng. Ba năm sau, tôi bán căn nhà này với giá 4 tỷ đồng. Hiện tại, bố mẹ mua cho tôi một căn nhà nhỏ 25m2 với giá 4 tỷ đô la Mỹ, nhưng ở khu trung tâm Phú Nhuận, gần nhà bố mẹ tôi – Tôi đã mở tiệm game ở đó từ năm 2015. Hiện tại nhà tôi ở Phú Nhuận cũng kinh doanh một phòng game nhỏ để lo tiền sinh hoạt hàng ngày nuôi vợ con.
Thu nhập từ phòng game Phú Nhuận khoảng 15 triệu mỗi tháng. Từ năm 2015, kinh doanh sòng bạc với cha mẹ là nguồn thu nhập chính để trả nợ ngân hàng. Tiền thuê hàng tháng là 21 triệu đô la Mỹ, và thu nhập còn lại của cửa hàng trò chơi là 30 triệu đô la Mỹ (sau khi đã trừ mọi chi phí). Nhưng mấy hôm nay kinh tế ế ẩm, kinh doanh không được như trước nên tôi định kinh doanh trở lại. Bạn đang tìm một hướng bán hàng khác?
Võ Phi Long
>> Ý kiến không nhất thiết phải trùng khớp với ý kiến của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Độc giả của tạp chí Chile “Nightmare” không đồng tình với ý kiến cho rằng “đàn ông phải từ bỏ mọi đam mê kể từ khi kết hôn”. Anh nói: “Không có đam mê nào như vợ con”:
“Bạn đổ lỗi cho cuộc hôn nhân của mình. Nhưng thực tế Anh quá nôn nóng làm việc, anh dành bao nhiêu thời gian cho vợ con, vợ sướng hơn anh ở chỗ nào? Chưa nói đến việc chăm sóc con nhỏ … Đã nói mới thấy vợ chồng vì mình. Gia đình thay vì hi sinh bản thân vì bạn, hãy có cái nhìn công bằng hơn để hiểu và thông cảm — Hãy điều chỉnh lại công việc, ôm đồm nhiều quá cũng không tốt, nhất là khi công việc bị phân tán thì chất lượng chắc chắn sẽ giảm sút. Công việc kinh doanh của bạn đang hoạt động tốt và triển vọng tốt đẹp thì bạn nên dừng lại. Người này nhưng là người hoàn toàn cam kết với nó. Nếu bạn cần thực hiện nhiều hành động hơn, bạn nên chọn “Chọn công việc gắn với công ty”, và sử dụng vị trí hiện tại của bạn để Một công đôi việc.
Dù là mua xe hay mua tài sản lớn thì cũng nên nói lời với vợ, tôn trọng nhau, không được gì thì mua xe thêm tiền nên mua gì tặng vợ. Có điều, nếu bạn tràn đầy nhiệt huyết thì vợ cũng thích sao? Chẳng phải chồng vui và vợ cười có phải tốt hơn không? Hãy điều chỉnh lại công việc của mình đi, vì không có đam mê thì chỉ đam mê phụ nữ và trẻ con thôi. “
Tương tự, độc giả Alex Nguyễn chỉ ra rằng trách nhiệm kết hôn của một người đàn ông lớn hơn sự háo hức cá nhân: “Vợ chồng tôi mới sinh đứa con đầu lòng được vài tháng, lúc đầu tôi thấy hụt hẫng. Nhưng sự thật bạn không còn là cô độc thân tự do ngày xưa nữa, bạn đã trở thành một người cha, một người lãnh đạo gia đình,… Thật thiêng liêng, áp lực xoay quanh hai chữ “trách nhiệm”, bởi đằng sau bạn là cả một gia đình. . Đây là bước tiếp theo để một người đàn ông trưởng thành.
Nhưng hãy bình tĩnh và suy nghĩ về điều đó-vâng, không phải chỉ có bản thân bạn mới phải “hy sinh”. Tôi tin chắc vợ bạn cũng từng trải qua những khủng hoảng tương tự: mang thai, sinh nở Có những vết rạn da xấu xí, còn đâu thân hình gầy guộc ngày xưa, cuối tuần xúng xính váy áo, cũng có bạn độc thân dạo phố, uống cà phê, shopping … Hay là tôi nghĩ cô ấy đang cất những “ kỷ niệm ” đó vào tủ Shi cũng khóc, vì thân hình sồ sề không còn phù hợp nữa.
Cô ấy muốn bạn bán xe phân khối lớn, không muốn bạn đi du lịch nữa, vì nếu không may mắn thì vợ con bạn sẽ Còn về game thì em cam đoan không người phụ nữ nào thích chồng chơi game, đây là một sự thật, để tránh tổn hại thì phải chấp nhận, tuổi thơ sắp qua, vợ mong hai vợ chồng hãy dành nhiều thời gian yêu thương, dạy dỗ con cái. Em nghĩ Khi con lớn hơn một chút, bạn có thể cho con đi tập thể dục vào cuối tuần vì đó là thói quen và niềm đam mê lành mạnh, hợp lý. “
>> Tài sản 10 tỷ không đủ nuôi con
cũng ủng hộ việc hy sinh đam mê cá nhân và Vợ con, gia đình sum vầy, độc giả Dangnhapthietbi chia sẻ:
“Mình nghĩ ai cũng cần tiền và đam mê hết mình. Nhưng mình thấy rằng khi bạn có con nhỏ hai tuổi (một Tuổi thơ ngây đáng yêu), bạn có nên dành thời gian chơi với bé để cảm nhận được tình cha con? Đợi khi đứa bé lớn lên, nó có thể không đi cùng bạn, khi đó bạn sẽ không cảm nhận được sự thân thiết và yêu thương. Khi có hai con, tôi sẽ chăm sóc chúng, bao gồm tắm rửa, giặt giũ quần áo, nấu ăn cho chúng … Mỗi trưa, tôi đều về nhà tắm cho con, cho con ăn và cho con ngủ. đứa bé. Cho nhân viên đi làm vào buổi chiều. Khi anh ấy còn đi học, tôi là người muốn đưa anh ấy đi đưa đón. Mỗi khi tan học, cậu đều chạy đến ôm bạn bè, cảm giác không có tiền mua. Mỗi khi đi làm về muộn, hai đứa con lại thức khuya đợi bố về rồi mới đi ngủ, nên tôi phải cố gắng cho con ngủ sau khi về nhà. Có nhiều điều mà chỉ có làm cha mới cảm nhận được. So với cảm giác này, đam mê và kiếm tiền đơn giản là không đáng kể. “” >> >> Chia sẻ bài viết của bạn trên trang ý kiến tại đây. ”Thanh Lê Tổng hợp
Dù muốn hay không, cuộc sống về bản chất là một cuộc chạy đua. Khi còn bé, anh ấy học trong lớp và điểm số và điểm số của anh ấy rất cao. Khi học xong, anh ấy tranh giành tiền tài và danh vọng. Mọi người đều đang cố gắng nâng trình độ của mình lên một tầm cao mới.
Nhưng cố gắng lên một tầm cao mới, nó sẽ không diễn ra một cách âm thầm và lặng lẽ? Cũng giống như nhiều nhu cầu khác, khoe khoang là một đặc điểm tiềm ẩn của mọi người.
Mặc dù đã tốt nghiệp lâu rồi nhưng tôi không thích tụ tập trong lớp. Thường thì trước 20/11 hoặc vài tuần sau Tết Nguyên đán, chúng tôi rủ nhau đi khắp nơi để dự họp lớp. Vài năm đầu, tôi cũng tham gia họp lớp. Nhưng rồi bạn tôi gặng hỏi, tôi vẫn phải xin lỗi vì đã bỏ đi.
Tụ tập bạn cùng lớp sẽ mang lại nhiều hiệu quả tích cực. Nhưng những cảm xúc tiêu cực mà nó mang lại không phải là hiếm. Lớp học là một cuộc tụ tập điền kinh, nơi những người tham gia sẽ chơi, khoe khoang về tiền bạc, danh vọng và con cái, và quan sát kỹ lưỡng cuộc sống cá nhân của họ. Tôi muốn nhìn thấy những kiểu bạn bè mà tôi thường gặp trong các buổi họp lớp.
Loại người đầu tiên quan tâm đến quyền riêng tư của người khác.
Đàn ông và phụ nữ độc thân đang đau khổ. Khi tôi đang họp lớp, bởi vì nó giống như gặp một ông già trong dòng tộc. Trong đầu những người này luôn có muôn ngàn câu hỏi, sẵn sàng nảy sinh: “Sao không lấy chồng? Lấy chồng đi? Sao lúc nào cũng khờ khạo?”. Hôn, họ sẽ hỏi: “Vợ (chồng) Bạn đang làm gì? Sinh con? Tại sao bạn không có con? Sinh thêm con? Hãy sinh thêm con vì lợi ích của gia đình “.—— Chương trình tã lót của bà mẹ và trẻ sơ sinh thứ hai, chồng tôi đã xem.
“Tôi tặng các em bé món ăn tốt cho sức khỏe này. Chồng tôi vừa được khuyến mãi này. Chồng tôi đã làm món quà tuyệt vời này. Con bạn sẽ đi học trường quốc tế hay trường công? Bạn sẽ tiết kiệm được tiền chứ?” Của con cái đi du học. “
Loại thứ ba là nhóm tám người, nhìn nhau.
“Này, bạn có nhớ Hương không? 40 triệu đô thu nhập hàng tháng”.
Loại người thứ tư, bạn học, không chỉ là cái cớ để thể hiện tình cảm của nhau. Sự việc xảy ra quá đột ngột sau đó nhiều năm khiến nhiều người tiếc nuối. Anh ấy sẽ hành động. Vì vậy, hãy nhắn tin hỏi thăm và chuẩn bị tinh thần để tán tỉnh nhau. Nhiều cuộc hôn nhân tan vỡ vì tình cũ không quay lại sau buổi họp lớp.
Những người bạn sau đó yêu cầu tôi nhắn tin và gọi điện cho tôi, nhưng tôi vẫn chưa nhận được. Tôi nghĩ điều này là không cần thiết. Tôi sẽ không đi họp lớp mà sẽ đi tụ tập một nhóm bạn. Vì có thiên nhiên và cảm xúc hơn.
LêDương
>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Đọc bài “Có nên tha thứ cho chồng sau khi bị đánh?”, Tôi thấy rằng đây là một trong những ví dụ kinh điển về việc phụ nữ Việt Nam thường xuyên phải chịu đựng. Trước hết, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận bạo lực gia đình (dù nạn nhân là nam hay nữ). Tuy nhiên, cũng cần phải nhắc lại một lần nữa rằng người dân đang trong tình trạng hòa bình sẽ không tự dưng kéo vợ, chồng vào chiến tranh (trừ những trường hợp đặc biệt). Do đó, khi chuyển nhà bạn hãy bình tĩnh xem xét lý do:
1. Bạn có bất kính với bố mẹ vợ hay chồng mình không?
2. Bạn có xúc phạm chồng hoặc vợ mình không?
3. Bạn có “khủng bố” chồng hoặc vợ mình bằng cách bạo lực (về thể chất và tình cảm) không?
4. Bạn có đang bị chứng “té xỉu” (cờ bạc, rượu chè, trai gái, hút thuốc) không?
5. Bạn có độc lập, độc lập về thể chất và tinh thần không?
Sau khi đọc 5 tiêu chuẩn trên mà không thấy điểm mấu chốt nào, nghĩa là bạn đúng và đối thủ của bạn sai. Trong câu chuyện này, người vợ phải gánh chịu ba hoặc năm điều: người chồng bạo hành tinh thần và thiếu tự chủ trong sinh hoạt, đặc biệt là chuyện ăn uống ở đây. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này có thể rất nhỏ, chỉ là bữa ăn tối nhưng do thói nghiện ngập, thiếu tôn trọng trong cuộc sống nên sẽ mang đến những hậu quả đáng tiếc.
Tất nhiên, tôi không thể chịu đựng được hành vi này. Bạo hành vợ chồng nhưng đôi khi chúng ta phải nhìn nhận vấn đề một cách trung thực, tìm ra căn nguyên của vấn đề mà tránh để sau này xảy ra. Phụ nữ Việt Nam luôn muốn lấy chồng Tây chứ không phải bạo gan, được sủng ái và ngưỡng mộ như chồng tôi. Nhưng, bạn có bao giờ nghĩ: Liệu mình có thể hành xử như một phụ nữ phương Tây? Chị có độc lập, tự chủ, mạnh mẽ và tôn trọng chồng như phụ nữ phương Tây? Hãy cải thiện trước khi hỏi người khác. Đây là chìa khóa của hạnh phúc gia đình.
Minh
>> Bạn có đồng ý với quan điểm trên không? Xuất bản tại đây. Các ý kiến chưa chắc đã phù hợp với ý kiến của VnExpress.net.
Chị gái tôi hơn tôi ba tuổi, khoảng 30 tuổi và chưa thể lấy chồng cho đến khi gia đình có ý kiến. Mỗi khi em gái tôi làm điều gì đó chóng mặt, cô ấy không biết phải nghĩ gì và tôi rất đau đầu. Từ việc lớn đến việc nhỏ, tôi đều phải ủng hộ. Dù thích ai, tôi cũng phải tìm hiểu xem mình đang làm gì, vì tôi không thể tin vào mắt cô em gái “hư” của mình. Tính đến nay, tôi đã tốt nghiệp đại học được hơn 4 năm. Là một thanh niên trưởng thành với tấm bằng đại học loại giỏi của một trường đại học có tiếng ở Hà Nội, tôi dễ dàng nhận được mức lương mà bạn bè mơ ước. Lịch sự và tràn đầy năng lượng tích cực luôn khiến cuộc sống của tôi hạnh phúc.
Vì ở xa nên bố mẹ không thể bù đắp được những thiếu sót của con cái, chỉ có thể động viên, nhắc nhở mỗi lần về quê. Đây là tất cả những gì tôi có, đôi khi như một cú nổ trời, mặc kệ cuộc đời của chị tôi. Vâng, đôi khi tôi còn bỏ rơi cuộc sống của mình nhiều hơn.
Nhưng không, em gái tôi đã bị người yêu của tôi lừa dối. Tôi mệt quá. Cô phải về ở với chị gái để nuôi em và yêu cầu em chấm dứt mối tình 4 năm với người đàn ông khác. Bố mẹ tôi biết chuyện này và phát điên lên. Tôi và em gái thỏa hiệp để giữ bí mật, anh rể bí mật đã đến nhà tôi mấy lần, bố mẹ tôi biết mặt tôi nên nếu mọi chuyện tách ra thì sẽ không hay. – Hết bốn tháng, mọi thứ lắng dịu và cuộc sống không còn u uất như xưa. Em gái tôi muốn chuyển nhà vì không muốn đi quá xa (15 km). Tôi đồng ý, nhưng vẫn còn nhiều băn khoăn. Một ứng cử viên cho vị trí “mẹ chồng” xuất hiện, với vẻ ngoài chững chạc, gia đình khá giả ở quê, nhưng khi nói chuyện thì tôi đã xôn xao bàn tán, và tôi không có nhiều ấn tượng. Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, vì tôi cứ nghĩ chị gái mình có một mối tình 4 năm kinh khủng nên chắc cũng rút ra được nhiều kinh nghiệm.
Tôi có một gia đình sáu tháng sau khi chuyển đi. làm tôi hạnh phúc. Cha mẹ và anh em họ hàng lại bắt đầu hỏi han, rất đau đầu. Thực sự rất hoang mang, vì biết chị gái mình đang mang thai nên không tiếp xúc nhiều nên bức xúc và có phần hơi sốc. Tôi nghĩ mình đã choáng váng trong giây lát, cả hai chúng tôi đều đã ngoài 30. Họ muốn có con và họ thậm chí không thể hạnh phúc. Mặc dù tôi cũng hơi ngại với những người hàng xóm trong nước.
Ngày cưới được diễn ra trong niềm vui vô bờ của bố mẹ và sự chúc phúc của gia đình, bạn bè. Tôi như trút được gánh nặng. Thời gian đầu tôi còn phải nuôi các anh chị em ở nhà, đi làm thêm, tôi phụ giúp gia đình mẹ chỉ mong gia đình được sống hạnh phúc như mong muốn. Tôi lấy cháu trai và gọi cháu là “chú”.
Mang bầu 6 tháng, chị gái ở nhà chỉ ăn cơm cho chồng, sức khỏe không tốt nên mọi người ủng hộ kế hoạch này. Còn thiếu nhiều thứ nữa, sắp đến ngày sinh rồi mà mình vẫn chưa hiểu. Gia đình bố mình đã giúp nhưng bột yến mạch, rau và cá … Chắc họ bận lắm. Mình không đợi được nên đã mua tủ lạnh, máy giặt, điều hòa, v.v. Những thứ không thể thiếu … Cho em gái giao hàng ngay trong ngày. Họ rất vui và hứa sẽ trả sau. Mình không chia sẻ gì cả, bố mẹ ủng hộ và tặng thêm tiền – một ngày tốt lành, mình muốn biết tại sao lần này chị gái mình lại ở nhà nhiều con đĩ dâm đãng. Nissan gặng hỏi liên tục thì anh ta nói rằng anh ta có một cuộc sống tồi tệ và nghiện ma túy đã bị gia đình chồng bỏ qua từ lâu.
Nissan đã rất sốc, Nissan biết điều này và đã khóc rất nhiều. Hiện tại, chúng tôi chỉ biết động viên em gái tôi bỏ qua mọi chuyện, chăm sóc thai nhi. Lúc đó, ông bà ngoại xuất hiện và bắt đầu hát cho cháu nghe khiến tôi mê mệt. Sau khi được anh rể cảnh cáo, anh đã cai trị thành công, chăm sóc vợ con khiến ai cũng ấm lòng. Chị gái tôi sinh được một cháu trai kháu khỉnh và bụ bẫm khiến anh vui vô bờ bến.
Chào mừng anh ấy đến một khách sạn bí ẩn, tuy không có gì nhưng vẫn tràn đầy niềm vui. Ông nội về thăm cháu một ngày rồi về quê, bà nội chăm cháu được 1 tháng thì lại đi làm, cuối tuần không về thăm cháu. Hai vợ chồng sống hòa thuận, hạnh phúc nhưng tâm trạng luôn tỏ ra thiếu thốn tình cảm.Từ gia đình phụ hệ và anh em họ hàng. Chuyện ông bà đòi bán đất ở quê để lo tổ ấm của đôi bạn trẻ từng hứa hẹn cưới xin rồi cũng quên. Thật là một gia đình kỳ lạ, đồ đạc ở khắp mọi nơi trong căn phòng chật chội. Anh rể có 67 triệu sống ở Hà Nội nhưng có thái độ đáng nói: Ngày nào đi làm không thích thì xin nghỉ. Tôi có một gợi ý, để thực sự lười biếng, hãy ăn thêm năm hoặc ba bữa nữa, và sự lười biếng sẽ tự nhiên bắt đầu thấy rõ. Em gái tôi chỉ biết bôi bẩn miệng. Em gái tôi chỉ muốn làm việc khi anh chàng đó đủ khỏe. Tôi luôn báo cáo tình hình với bố mẹ ở quê.
Cho đến một ngày chị tôi phát hiện ra chồng mình vẫn sử dụng ma túy thay vì sử dụng ma túy liên tục cũng không có gì khó khăn. Nằm xuống cả ngày, không chỉ một lần mà nhiều lần. Mọi thứ đã được thông báo nhờ sự tư vấn và hỗ trợ của ông bà. Một ngày, một tuần nữa trôi qua không thấy anh trai, chị gái tôi xách vali từ nhà lên với đứa cháu trai 6 tháng tuổi vì không chịu được nữa. Tối hôm đó, khi đi tập thể dục về, tôi thấy hai mẹ con đứng đợi ở cửa, lúc đó cũng kín kẽ, buồn lắm. Rất thương tâm.
Một bữa ăn, tất cả đồ ăn mà chị tôi thích mua, cô ấy ăn như diều gặp gió, một phần vì bốc đồng, một phần vì ham sữa. “Em không có gì để nói, cứ ở đây nghỉ ngơi đi để anh tính.” Bố mẹ tôi lúc đầu giận lắm vì biết chị tôi chưa nói với ai. Nhưng khi biết sự thật, xin hãy im lặng. Bà nội kể chuyện bà khóc lóc mong con gái riêng về ở rể vì nghĩ thương bà. Một cơ hội nữa cho anh rể bất hảo này. “Vật chất thiếu thốn thì có thể bù đắp được, nhưng thiếu thốn tình cảm thì không còn lý do gì để tiếp tục” Tôi chỉ nghĩ đến anh rể để anh ấy được nhẹ mặt với cả nhà. Tính cách của anh ấy là bảo thủ và tự ái, và tôi không muốn dùng lời nói để duy trì hòa bình.
– Một hành trình cai nghiện khác. Đi du lịch, thăm họ hàng … Tôi hy vọng gia đình chị gái tôi sẽ thành lập một liên minh càng sớm càng tốt và trở lại bình thường. Nhưng do không có tương lai cuộc sống, gia đình nề nếp lại tiếp tục bị bỏ qua khiến chị tôi buồn bã, gắt gỏng và hay cáu gắt. Mấy tháng nay, tôi định mời anh chị em về ở cùng, kể lể làm ăn và chia tay mái nhà tranh này. Bỏ lỡ nhiều hơn. Chị tôi vui cả mùa và mong một ngày được trở về nhà. Bố mẹ tôi cũng hoàn toàn thống nhất, gia đình bố tôi cũng không đòi hỏi. Tôi không hỏi gì cả. Bỏ cái miệng lưỡi bất lực này về nhà với bạn khoảng hai tuần trước, tôi mời ông bà già của tôi đến thăm cháu và bàn chuyện làm ăn, điều lạ là họ tiếp tục im lặng. -Vợ háo sắc hơn trước, bà cháu có chỗ ăn chơi nên lấy trộm đồ, thấy phức tạp. Rồi một ngày, tôi gặp lại chị tôi buồn bã, chị ấy nói rằng “ông này” dùng ma túy. Lần này, tôi không còn thấy sốc nữa mà cảm thấy thất vọng về sự cố gắng của mình, mọi người xung quanh như bị “bỏ rơi”. Mọi thứ dường như muốn sụp đổ ngay lập tức.
Tôi đã thông báo cho mọi người về vụ việc và yêu cầu tất cả những người liên quan có mặt. Trong cuộc trò chuyện có cả ông bà nội, ông bà ngoại và người già ở xa nên anh gọi điện video. Mọi thứ đã được phân tích và phân tích, và lý do rất lạ, chỉ có tôi đã nói. Ông bà thông gia tỏ ra bức xúc. Ông nội căn bản vẫn im lặng nói: “Đã gả thì phải theo chồng.” Bà nội tuyệt vọng khóc. Khi anh rể tôi đứng dậy bảo “Mọi người vào bàn ăn đi”, cả nhà đang bàn tán xôn xao bước vào phòng.
Không có cơ hội thay đổi, cuối cùng tôi đưa ra lời khuyên cho gia đình đây là “Hãy ly hôn”, ông bà ở đây vài ngày rồi chia tay các con. Tôi mua vé tàu để đưa mẹ và em gái về quê. Trước đó, tôi có ngồi hỏi ý kiến chị gái về hướng đi trong tương lai và được chị đồng ý.
Chấm dứt hôn nhân là cách tốt nhất để bảo vệ cuộc sống hạnh phúc của mẹ và con mà họ sẽ là người chịu nhiều thiệt hại nhất. Họ xứng đáng nhận được những điều tốt nhất mà cuộc sống có thể cung cấp. Dự kiến sẽ gây ra bất tiện và nguy hại trong tương lai, nhưng mọi người bên ngoài đã hứa sẽ giúp hai mẹ con có cuộc sống tốt hơn.
Tôi có thể bù đắp mọi khó khăn, thiếu thốn gắn kết với nhauTình buồn không thể là người dưng. Thương chị, thương cháu lắm, chỉ tiếc những kẻ vô tâm, vô tâm, vô trách nhiệm mà không chịu được.
Trộm vía, hai mẹ con về nhà, cá chạm mặt nước, mấy tuần liền tinh thần vui vẻ lên mấy kí. Dù lời nói mơ hồ nhưng hai mẹ con sống rất hạnh phúc. Chị gái tôi thỉnh thoảng nhắc đến anh rể tôi, mong anh sớm thay đổi và có cuộc sống tốt hơn.
Từ khi anh ấy về nhà, bố anh ấy không liên lạc gì nữa, lúc đầu hai anh em luôn hòa nhã ở đó, nhưng giờ chỉ biết im lặng. Tôi hy vọng họ có thể nhanh chóng nhận ra trách nhiệm của mình, có nhân phẩm hơn họ và đừng khóc.
Bé được 10 tháng tuổi đang tập đi, mỗi buổi chiều hàng xóm đi làm về ai cũng muốn cõng “củ khoai” trên lưng, đầy ắp tình yêu thương và tiếng cười là điều cần thiết, chị mình đã ký hợp đồng tại Siêu thị gần nhà chị có làm thêm kiếm thêm tiền nuôi con, cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng chắc chắn là tràn đầy yêu thương hơn xưa, tôi thường xuyên ghé thăm cả nhà qua video call. Sau sự việc này, tôi Gia đình tôi dường như gắn bó hơn, tôi bắt đầu tính chuyện lý lịch, cuộc sống tương lai của vợ con tôi Đăng lên đây.
Để trả lời câu hỏi “Di sản tỷ đô nên mua vàng hay mở quán cà phê?”, Bạn đọc Nguyễn Hoanglin cho rằng, cách tốt nhất để đầu tư và bảo vệ tài sản hiệu quả là nộp tiền mặt. Trong lĩnh vực bất động sản: Kiếm tiền để mua vàng giống như đếm cua trong lỗ. Bạn xem mua vàng là một cách để bảo toàn của cải. Còn về nhượng quyền cà phê, bạn không có bất kỳ kinh nghiệm nào.
Nếu muốn, bạn có thể tìm kiếm thêm các phương pháp tiếp thị và xin vào làm việc tại một số quán cà phê vào một thời điểm nhất định ngoài giờ làm việc. Trường học (khóa học, sách, địa điểm dự kiến, quyền nhượng quyền thương mại …). Nếu bạn định kinh doanh nhượng quyền cho một thương hiệu nhỏ với quy mô nhỏ thì không sao, nhưng quy mô trung bình của một thương hiệu lớn thì nhỏ nên đầu tư một tỷ cũng không nhiều chứ đừng nói đến việc dành thời gian.
Tôi có một gợi ý, nếu bạn chưa đủ tiền, đang kinh doanh và chưa có nhà thì hãy cân nhắc sử dụng thu nhập và căn hộ chung cư để tìm những căn hộ nhỏ giá từ 150 đến 2 tỷ, vay thêm tiền rồi lấy tiền để ở. . Trong vòng một vài năm, bạn sẽ có thể trả hết khoản vay, học hỏi và trải nghiệm khu vực bạn muốn kinh doanh, sau đó bạn có thể bán căn hộ của mình, hủy khoản vay hoặc vay mới để đầu tư kinh doanh. – >> Còn một tỷ thì sao? Chia sẻ bài viết từ trang “Bình luận” tại đây.
Sau khi trải lòng về câu chuyện muốn nghỉ làm cắt tóc và thi lại đại học năm 27 tuổi, nhiều độc giả đã chia sẻ hành trình học tập, thi vào đại học rất muộn:
J’m 66 tuổi, là Một giáo viên cấp 3 về hưu năm 2015 với lương hưu 6 triệu. Năm 1985 (31 tuổi) làm thợ may, thấy có số tiền lì xì nên tôi quyết định thi vào trường Đại học Sư phạm. Khi đi thi, tôi đã có vợ và hai con.
Lúc đó, tôi khuyến khích vợ đi học, nhưng tôi đi làm thêm, hàng tháng phải gửi tiền về cho vợ (lúc đó vài trăm). ) Giúp phụ nữ nuôi dạy con cái. Năm 1989, tôi tốt nghiệp và đi dạy. Tôi phấn đấu để trở thành một giáo viên giỏi, và tôi xin vào dạy ở nhiều trường. Từ đó đến nay, gia đình tôi vẫn ổn định.
NguyễnHải Thành
Xin chia sẻ câu chuyện của tôi với các bạn. Tôi 30 tuổi, đã có gia đình và một bé trai ba tuổi. Trước khi có bản dịch của Covid, tôi sở hữu một xưởng sản xuất bún tre truyền thống.
Thu nhập ổn định, nhưng từ đầu năm đến giờ thu nhập không ổn định. Vì vậy, tôi quyết định trở lại trường học, ở độ tuổi này, việc trở lại trường sẽ rất khó khăn và áp lực. Bạn chỉ cần lo kiếm tiền và học. Chưa kể, người ta cười ở tuổi này mà chẳng lo kiếm tiền, học hành.
Nếu bạn có mục tiêu, hãy làm việc chăm chỉ để đạt được chúng. Không bao giờ là quá muộn để học hỏi. Cố gắng tập trung vào mục tiêu của bạn và đừng làm những việc khác vào lúc này. Tôi hy vọng rằng trong hai hoặc ba năm, bạn và tôi có thể đến đây để đọc lại bài viết này và tự hào rằng chúng tôi đã không bỏ cuộc. Bởi vì chúng ta không đơn độc.
duchien1590
Tôi cũng đi học muộn hơn 6 năm so với tuổi. Bây giờ tôi là một giảng viên. Nếu tôi không đi học, tôi là một thợ điện hoặc công nhân trong lĩnh vực điện hoặc nước. Những người trẻ vừa rời trường trung học và đại học có nhiều lợi thế hơn, và chúng tôi không biết họ thích gì, muốn gì hoặc khả năng của họ ra sao. Bây giờ bạn đã hiểu rõ bản thân, bạn quyết tâm thành công. Suy cho cùng, con đường tri thức đáng đi theo. Chúc các bạn thành công.
Ngô Anh Bằng
Tôi bằng tuổi bạn, tuổi học trò muộn hơn các bạn (24 tuổi). Và em sẽ không bao giờ cảm thấy hối tiếc vì đã đến muộn, vì từ đó em có thể tự trang trải học phí, có ý thức học tập hơn, biết hướng đi cho mình. Nếu tôi vào đại học năm 18 tuổi, thì tôi sẽ không thể tốt nghiệp được vì lúc đó tôi không biết mình muốn gì. Do đó, không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại. Rất thông cảm, vì bạn đã gặp nhiều khó khăn, nhưng cũng cảm phục vì bạn có ý chí.
Thợ cắt tóc cũng là một nghề rất tốt, nhưng đời người có một không hai, đừng vì công việc mà cố gắng làm những việc mình muốn. Tôi hy vọng tôi sẽ không gặp lại bạn sau mười năm nữa, bởi vì … tôi không muốn gặp một bác sĩ trung niên. chúc may mắn. – Hikari Chan
Độc giả Kim Thu cho rằng kiến thức là trở ngại lớn nhất để vào đại học vào năm 30 tuổi:
Tôi cũng bắt đầu đi học trở lại sau 8 năm học cấp 3. Khi tôi tham gia vào công việc thêu thùa, tôi đã tích lũy được một số tiền và có những ý tưởng giống như bạn. Tôi không thể thêu cả đời. Tôi đã chọn một trường dễ nhất để thi và đã đậu. Hiện tại, tôi đã nghỉ hưu. Ước mơ, hiện thực hóa ước mơ. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng đối với những người đã lâu không đi học thì việc thi đầu vào hơi phi thực tế. Cần cân nhắc kỹ lưỡng khi chọn trường và quyết định đi học lại, năm nay cần trúng tuyển. Bạn cũng cần thời gian để chuẩn bị cho kỳ thi. Mong bạn thực hiện được ước mơ của mình.
Bạn đọc Nguyễn Thanh Châu cho rằng khi quyết định học tiếp cần phải nghiêm túc suy nghĩ và đắn đo:
28 tuổi, còn rất trẻ, còn đủ động lực và tài chính thì cứ nghiên cứu. Và cả những kế hoạch trong 10 năm tới. Giả sử bạn sắp kết hôn và sinh con (gánh nặng tài chính …, thời gian hạn hẹp …), bạn có thể tiếp tục học không? Nói chung, bạn phải xem xét các vấn đề mà tôi không mong đợi.
Hữu Nghị tổng hợp
>> Bài viết này chưa chắc đã phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Tôi 37 tuổi, vợ tôi 31, và con tôi 5 tuổi. Hiện tại, chúng tôi đang sống và làm việc tại Hà Nội. Bảy năm sau khi kết hôn, vợ chồng tôi có một căn hộ trị giá 2,5 tỷ USD, tiết kiệm thêm được 2 tỷ USD. Tổng thu nhập hàng năm của hai vợ chồng tôi khoảng 500 triệu đồng. Tôi đi vào cuối tuần. Tuy nhiên, vợ tôi muốn gần chỗ làm hơn và tiếp tục chạy xe ôm để tiết kiệm tiền (nhà tôi cách chỗ làm 10 km). Nếu không, vợ tôi chỉ muốn mua một chiếc ô tô rẻ và dùng số tiền kiếm được để mua đất ở ngoại ô. Vợ tôi muốn tiết kiệm tiền để tránh rủi ro.
Tôi nghĩ rằng thu nhập của tôi đủ để nuôi chiếc xe hơi, nhưng tôi cũng thừa nhận rằng ý kiến của vợ tôi là hợp lý. Tuy nhiên, cá nhân tôi không muốn vợ chồng mình làm lụng vất vả rồi dành hết tiền để lo cho người già mà không được hưởng thụ cuộc sống. Theo bạn, sau này tôi có nên mạnh dạn mua một chiếc ô tô mình yêu thích và để dành tiền, hay mua một chiếc ô tô giá rẻ và đầu tư vào bất động sản như mong muốn của vợ?
Than Thanh
>> Bình luận? Phải phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Tôi năm nay 29 tuổi, sau đó tôi đã bỏ dở đại học và đi du học 5 năm. Về đến nhà, tôi đã lập gia đình và ở riêng với vợ và một đứa con. Trung bình, có những gia đình có hai cha mẹ. Nếu gọi bố mẹ là người đủ khôn, còn đủ ăn.
Tôi không biết có ai đi xin việc nên tất cả công việc của tôi đều do ứng tuyển hoặc làm việc độc lập. Cho đến nay, tôi đã làm khoảng năm công việc trong một công ty khởi nghiệp về ẩm thực.
Tôi luôn đặt mức độ thành công là trung bình. Tôi luôn cố gắng làm nhiều việc nhất có thể, vì vậy đôi khi tôi làm hai việc cùng một lúc nhưng kết quả chẳng được bao nhiêu. Những lý do không thể thành công cũng có thể được tìm thấy, nhưng một cách khách quan.
Mỗi khi tôi thất bại, tôi sẽ làm một thử nghiệm, cho dù nó có đủ hay không. Chia sẻ với bạn một số điều có thể hữu ích đối với những người trẻ đã có vai trò trong sự nghiệp của họ:
1. Tìm hiểu kỹ về công ty hoặc tổ chức khi đi xin việc. Đầu tiên, bạn cần tìm hiểu giám đốc, trưởng bộ phận hay người trực tiếp quản lý bạn đang giữ chức vụ này. Cẩn thận tìm hiểu nội dung của vị trí và bản chất của vị trí. Đôi khi bạn nghĩ công việc này phù hợp với mình nhưng một số yếu tố sẽ cản trở sự nghiệp của bạn như sếp, đồng nghiệp hoặc tính chất công việc có thể không hợp với mình.
Tôi nghĩ nhiều người cũng vậy. Luôn có nhiều tiền hơn mình, đòi lương cao, nhiều phúc lợi, nhưng … Với những điều này, công ty sẽ yêu cầu thêm người. Hãy hiểu rằng nếu công ty trả lương cho bạn, bạn phải kiếm được hai đô la. Nếu bạn chỉ kiếm được một xu hoặc ít hơn, bạn sẽ nhanh chóng quyết định nghỉ việc.
2. Không thể chịu được núi. Nhìn xung quanh-Tôi có khoảnh khắc này khi tôi thấy mọi người khi tôi làm việc. Sự nghiệp xung quanh tôi rất tốt và tôi kiếm được rất nhiều tiền. Tôi tự hỏi liệu tôi có giống họ không. Có thể làm giàu.
Vấn đề là hoàn cảnh của mỗi người đều khác nhau. Về trình độ học vấn, kinh nghiệm sống, quan hệ xã hội, gia đình, kinh tế … Nếu bạn làm đúng những gì họ làm, bạn sẽ không giống họ. Đánh giá lại bản thân và xem điểm mạnh và điểm yếu của bạn là gì, điều này có nghĩa là bạn phải lập kế hoạch cho sự nghiệp và hoàn thành tốt công việc.
3. Luôn bao gồm kế hoạch quản lý rủi ro tại nơi làm việc-Tôi luôn trích một phần quỹ lương hàng tháng khỏi rủi ro. Các quỹ được sử dụng để đối phó với bệnh tật và tai nạn. Ví dụ, trong đợt bùng phát Covid-19 vừa qua, gia đình nhỏ của tôi đang gặp khó khăn. Do quá nổi tiếng, công việc kinh doanh thực phẩm của tôi đã phải hủy bỏ. Không có thu nhập, nhưng gia đình tôi có một quỹ dự phòng nhỏ.
Bây giờ, tôi phải tìm kiếm những thứ khác, nhưng ngay cả khi tôi không có nhiều tiền hàng tháng, tôi cũng phải cố gắng tạo ra một quỹ mạo hiểm. Hiện tại, trong công việc, tôi luôn cố gắng làm hai việc cùng một lúc. Công việc chính yêu cầu toàn thời gian, và công việc phụ yêu cầu ít thời gian hơn vì hiện tại nó không chắc chắn. Có thể công ty tôi đang sa thải nhân viên hoặc phá sản? Vì vậy, chúng ta hãy đếm ngược khi chúng ta thất bại. Cố gắng không để bản thân đi xuống.
4. Chú ý đến tâm lý của đám đông – Tôi không phủ nhận rằng suy nghĩ của đám đông là sai. Nhưng không nhất thiết phải dành cho bạn. Tôi cũng đã nghe lời người khác và nhận kết quả cay đắng. Vì vậy, hãy suy nghĩ từ một góc độ khác. Đừng quá khác biệt.
Ví dụ này có một điều như vậy. Vợ chồng tôi xin được mảnh đất của ông bà nội, trị giá khoảng một tỷ đồng. Mọi người gợi ý tôi nên bán và vay thêm tiền mua nhà chứ ở thuê mãi không được. Tôi không có vấn đề gì khi thuê nhà. Hai vợ chồng cùng các con luôn hạnh phúc dù ngày nào cũng chỉ ăn cơm rau, ngày nào cũng là ngày hội xuân. Mua nhà nhưng phải vay tiền trả nợ dần, chưa rõ bao giờ mới xong. Khi có nhà, khi con đi học, cuộc sống hàng ngày của tôi như thế nào?
Tôi sẽ tiếp tục bán đất, nhưng sẽ tính toán thương mại và đầu tư để cố gắng tạo ra một mảnh đất khác.
5. Hỗ trợ vợ chồng
chưa kết hôn, hãy tìm hiểu thêm về người bạn đời của mình. Tôi rất may mắn, vợ tôi có rất nhiều điểm chung. Về công việc, tôi cũng mấy lần thất bại nhưng vợ chưa bao giờ trách tôi thiếu tiền hay thiếu triết lý. Bất cứ khi nào tôi tự động viên, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
Tôi và chồng đã bàn bạc với nhau một số việc. Tính toán thực tế còn nhiều hơn thế. Thảo luận về thành công hay thất bại bình đẳng hơn là chia sẻ với người khác.công bằng. Tôi hiện đang mang thai với một dự án mới. Dự án này có liên quan đến công việc tôi đang làm. Đối với tôi, tính chất của dự án này không còn xa lạ với công việc hiện tại của tôi, nhưng chưa ai làm. Tôi vẫn đang suy nghĩ, tôi đang học. Hy vọng lần này là một thành công hoặc một bài học mới.
Mr.bighip
>> Bài viết này không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.
Hầu hết những người dám khởi nghiệp đều ít nhiều nhìn thấy trước khả năng thất bại và sẵn sàng chấp nhận. Câu chuyện khởi nghiệp của tôi cũng liên quan đến “ba chiếc xe tăng, bảy chiếc phao, và chín chiếc phao”. May mắn thay, con thuyền vẫn đang lưu thông trên đại dương bao la đầy cạm bẫy. Cuộc hành trình vượt qua những con sóng luôn đi theo ánh sáng của Sao Bắc Cực.
Năm 2020 sẽ bị ảnh hưởng bởi dịch Covid. Tin tốt là doanh nghiệp của tôi tiếp tục tăng trưởng trung bình 20% mỗi năm. Năm năm là khoảng thời gian để nhìn nhận lại và đánh giá lại những gì cần làm, những gì cần phát huy và những gì cần hạn chế. Trong chuyến đi này, câu chuyện khóc không ra nước mắt của tôi chính là HR.
Trong 3 năm qua (2015-2017), tôi đã tập trung nâng cao nhận thức và ý thức của người lao động. Vì doanh nghiệp của tôi nhỏ nên không có bộ phận nhân sự. Tôi tuyển dụng và tự học cho nhân viên mới làm việc và học hỏi kinh nghiệm của những nhân viên lâu năm. Đối với một số nhân viên mới và cũ, họ rất hạn chế về mặt đào tạo. Khi được hướng dẫn làm điều đó, điều đau đầu nhất của tôi, tôi nói “có” và sau đó quay trở lại thói quen ban đầu của mình. Sau đó, tôi quyết định học theo phương pháp sách vở bạn bè truyền cho. Nhờ vậy, những thay đổi trong nhận thức của nhân viên được cải thiện rõ rệt nhưng mục tiêu tôi mong muốn vẫn chưa đạt được.
Thỉnh thoảng, một công ty Nhật Bản muốn hợp tác với công ty của chúng tôi. Họ sẽ kiểm tra nhà máy trước hai tuần. Nhân cơ hội này, tôi đã tổ chức một buổi họp mặt công nhân. Tôi bắt đầu liệt kê những yếu tố mà đối tác Nhật Bản đánh giá và chấp nhận hợp tác. Tôi cùng công nhân phân tích, đánh giá, đánh giá lại điều kiện nhà xưởng, tìm ra những yếu tố đạt và chưa đạt để đưa ra giải pháp khắc phục.
Năm 2018, công ty tôi bắt đầu có những tín hiệu tích cực. Trong suốt 2-3 năm nghiên cứu và thiết lập mục tiêu, chúng tôi đã dành hai tuần quyết định. Bây giờ, tôi cảm thấy rằng mọi người trong doanh nghiệp của tôi đều cam kết duy trì kết quả và cố gắng nâng cấp nhiều dự án hơn. Tôi tự hào khi thấy mọi người sẵn sàng làm những việc mà không phải công nhân nhà máy nào cũng làm được.
Tại sao tôi phải chia sẻ một câu chuyện nhân sự dài như vậy? Tất nhiên, nếu không có sự đồng lòng và thống nhất của họ, bất kể quy mô công ty hay các quy trình tiêu chuẩn, sẽ khó có thể phát triển từng ngày. Chính những người lao động đã góp công lớn vào việc duy trì chất lượng sản phẩm, và chính họ đã giúp công ty giữ vững uy tín trên thị trường. Sự đóng góp thầm lặng này giúp các công ty ngày một lớn mạnh hơn.
Con người là cốt lõi của mọi doanh nghiệp và là tài sản vô giá. Ai sở hữu tài sản có 50% cơ hội chiến thắng. Vậy bạn muốn phát triển lĩnh vực kinh doanh nào? Đây là trọng tâm và độ bền của việc thực hiện kế hoạch kinh doanh. Luôn thực hiện phương châm “Rẻ nhất là trúng tiền”. Điều này chỉ đúng ngay từ đầu. Vì vậy, sản phẩm luôn đi vào tâm trí người dùng, chất lượng và dịch vụ là điều kiện tiên quyết để công ty phát triển bền vững. Sẽ mất ít nhất sáu tháng sau khi có đánh giá nội bộ. Trong sáu tháng này, các mẫu sẽ được gửi đến khách hàng miễn phí, và giao tiếp với khách hàng theo nhiều tiêu chuẩn khác nhau. Mỗi tiêu chuẩn phù hợp với từng dòng sản phẩm của khách hàng. Sau khi hoàn thành thử nghiệm và được khách hàng chấp nhận, sản phẩm sẽ được bán rộng rãi trên thị trường.
Chú ý, trong quá trình thử nghiệm này, nếu sản phẩm gây ra tổn thất, đối với người thử nghiệm, mọi chi phí phải do người sau: công ty của tôi chi trả. Sự tương tác và thân thiện với đối tác sẽ là đánh giá khách quan và toàn diện nhất.
Đối với nhiều lĩnh vực và nhiều ngành nghề, năm nay có thể là một thời điểm khó khăn. May mắn thay, công việc kinh doanh của tôi cũng coi như thành công. Nhìn lại chặng đường đã qua, thành tựu này bắt nguồn từ nhiều yếu tố: — Nhân sự đoàn kết, hướng tới mục tiêu chung — Thực hiện các hoạt động phòng ngừa rủi ro và chủ động thích ứng với các tình huống khẩn cấp. Chủ động dự trữ những mặt hàng sản xuất cần thiết .—— Luôn giữ tâm lý và thái độ đúng đắn: làm vì tương lai tốt đẹp hơnThông minh hơn và cùng nhau vượt qua khó khăn. Chúng tôi không thua. — Luôn chuẩn bị sẵn sàng để giải quyết các vấn đề phát sinh một cách nhanh chóng.
– Đừng quá “tham lam”, vì như vậy sẽ gây mất cân bằng. Từng bước một. Sự chắc chắn và kiểm soát tốt mọi thứ sẽ giúp các công ty định hướng rõ ràng trong nhiều lĩnh vực.
Thị trường sẽ không chấp nhận những kẻ thua cuộc, và sẽ tìm mọi cách để loại bỏ những kẻ thua cuộc. Trò chơi đầy những ngày khó khăn. Chợ chỉ chấp nhận những ai dám thử thách và khám phá nhiều điều thú vị. Đặc biệt theo ý kiến chủ quan của tôi, nếu bạn không phù hợp với thị trường này thì bạn sẽ bị đào thải. Nếu bạn muốn khởi nghiệp, hãy mạnh dạn phấn đấu vì lý tưởng của mình cho đến khi thành hiện thực. Xuất bản tại đây.